All posts by Quê hương tuổi thơ

Bài văn tả cây phượng vĩ trường em hay nhất

“Hoa học trò”. Ai đó đã gọi hoa phượng một cách trìu mến và thân thương như vậy. Có lẽ vì phượng đã quá gần gũi và thân thuộc với lứa tuổi học trò, phượng đơm hoa là báo hiệu mùa hè sắp đến.

cay-phuong-vi

Không biết cây phượng đã được trồng tự bao giờ. Em chỉ biết ngày đầu tiên bước vào lớp một đã thấy nó đứng sừng sững giữa sân trường. Nó như một người bạn lâu năm gắn bó với mái trường. Nhìn từ xa, cây phượng tựa chiếc ô xanh mát rượi, che rợp cả một khoảng sân. Thân cây to cỡ hai vòng tay của bạn học sinh. Vỏ cây sần sùi nhiều mấu, thời gian đã phủ lên nó một màu nâu bạc dầu dãi nắng mưa. Những chiếc rễ lớn ngoằn ngoèo nổi gồ ghề trên mặt đất. Từ thân cây toả ra nhiều cành như những cánh tay giang rộng đón làn gió mát. Lá phượng xanh um, mát rượi, mượt mà như lá me non. Những chiếc lá mọc song song hai bên cuống, trông như đuôi chim phượng. Hoa phượng có năm cánh, mềm như nhung. Nhuỵ hoa dài và cong. Nhờ vào tán lá rộng của cây phượng, chúng em có nơi chuyện trò, ôn bài, thư giãn sau những giờ học căng thẳng.
Mùa huy hoàng của phượng, đó là lúc được thoả sức khoe màu đỏ của hoa phượng lên nền trời xanh bao la. Đó là mùa hè. Lúc này, hoa phượng sáng rực cả một góc trời nhờ vào sắc đỏ của hoa được kết thành những tán lớn. Mùa hoa phượng nở cũng là lúc những nhạc công “ve sầu” râm ran tiếng hát.

cay-phuong
Rồi mùa hè đi qua, trên mặt sân lả tả sắc màu đỏ của những cánh phượng rơi. Trên cành cây bắt đầu xuất hiện những trái phượng non dài và mỏng. Mùa hoa phượng rạo rực đã kết thúc. Cây phượng già lại trở về với dáng vẻ thân quen vốn có hàng ngày, vẫn tiếp tục hân hoan chào đón chúng em tung tăng cắp sách đến trường.
Em yêu trường em bởi những nét đẹp thiên nhiên bình dị, yêu cây phượng gắn với hình ảnh mùa hè như người bạn nhỏ thân quen. Mãi mãi hình ảnh ấy cùng thầy, cô, bè bạn vẫn sống trong lòng em với ký ức đẹp đẽ nhất.

Bài văn tả cây bàng trường em lớp 7

Ngôi trường thân yêu của tôi có rất nhiều loại cây cho bóng mát. Nhưng có lẽ không cây nào có bóng tre rợp mát bằng cây bàng. Nó đứng sừng sững giữa sân trường này không biết từ bao giờ chỉ biết từ khi tôi đặt chân đến trường đã thấy bàng rồi.
       Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ nhiều tầng xoè tán chùm bóng mát cả một khoảng sân trường rộng cho chúng tôi vui chơi giải trí sau mỗi giờ học căng thẳng. Lại gần cây bàng tròn, thẳng mầu nâu sẫm như dãi giầu qua nhiều năm tháng. Cây bàng là một loại cây rất nhậy cảm với sự thay đổi của bốn mùa. Nhìn lá bàng người ta có thể nhận biết chính xác các mùa trong năm.
       Vào mùa thu, khi tiết trời se lạnh những chiếc lá bàng to như hai bàn tay người lớn vốn mầu xanh đâm chuyển sang mầu vàng gạch quăn dần mép lá rồi vồng lên như hình mo cau. Lúc này nó đó biến sang mầu đỏ tía và khi những chị gió thu tinh nghịch thổi đến nó vội vã bứt ra khỏi cành chao liệng giữa không trung i hệt những cánh tay vẫy chào tạm biệt nơi đã sinh ra mình. Nhìn những chiếc lá bàng nằm trải dài trên sân trường trông mới tuyệt làm sao!
      Cứ thế, những chiếc lá bàng chuyển dần mầu sắc cho đến khi những cơn gió lạnh buốt từ phương Bắc tràn về thì cây bàng không còn một chiếc lá nào nữa. Còn lại những cành trơ trụi trông có vẻ khẳng khiu gông mình chịu đựng cái rét lạnh buốt của mùa đông nhưng trong những cành khẳng khiu ấy vẫn trần trề nhựa sống.
      Rồi tiết trời như ấm lại, xuân đã về. Chỉ một tuần thôi thì những trồi non xanh li ti đã điểm hết những cành to, cành nhỏ. Thoáng cái đã thấy mầu xanh non bao phủ lấy toàn thân cây và chuyển dần sang mầu xanh đậm. Những chiếc lá của tầng thấp, tầng cao phát triển nhanh đến kì lạ. Từ bé bằng bàn tay trẻ nhỏ mà nay đã phè phè như cái quạt mo.
       Cho đến khi mùa hạ về, lá vàng rợp mát cả một khoảng sân và đây là thời điểm mà tụi nhỏ chúng tôi tụm năm tụm bẩy vui đùa nhảy nhót hết sức thỏa mái vào những giờ chơi dưới gốc bàng mát rượi thân yêu này. Bàng còn là nơi gọi chim về tụ hội ca hát nhảy múa trong vòm lá. Càng tô điểm cho cây vẻ đẹp mĩ miều.
      Tụi nhỏ chúng tôi yêu cây bàng này lắm bởi nó đã gắn bó với ngôi trường tôi. Nó còn là nơi chứng kiến bao kỉ niệm vui buồn của chúng tôi. Dù mai này có phải xa mái trường, xa cây bàng yêu dấu này thì hình ảnh về cây bàng mãi mãi in đâm trong tâm trí tôi.

Bài văn tả cây bàng hay nhất

Dưới đây Evan.com.vn tổng hợp các bài văn xúc tích, hay nhất tả cây bàng. Lưu ý với các con khi làm văn tả cây chúng ta phải viết dàn ý trước, sau đó mới triển khai để không bị  bỏ sót chi tiết. Tả cây bàng các con chú ý tới: Thân cây, lá cây, quả, độ cao, bộ rễ, tán cây, màu sắc, độ cao , độ to, độ già…

Tả cây bàng cổ thụ trong sân trường

Sân trường của tôi to lớn và có nhiều loại cây che bóng mát như : bằng  lăng, phượng, sấu ,…Nhưng tôi thích nhất là cây bàng cổ thụ được trồng bên mép trái sân trường.

Nhìn từ xa, cây bàng sừng sững xòe ra những tán lá rộng, che mát cho cả một góc sân trường. Cây cao chừng 5, 6 mét, to bằng một vòng tay tôi ôm mới xuể. Bao bọc quanh thân là một lớp vỏ dày đặc, xù xì, sứt sẹo. Gốc bàng rất lớn. Dưới gốc là nhừng chiếc rễ trồi lên, bò lan xung quanh như những con trăn khổng lồ. Trên thân bàng là những cành lớn, cành nhỏ vươn đều ra bốn phía.

cay-bang Download cay_bang CayBang ta cay bang mua thu

Mùa xuân, cành nào cũng xum xuê lá. Lá xanh đậm, bóng nhẫy. Lẫn trong những vòm lá xanh ấy là những chùm hoa li ti năm cánh vàng mơ thật đẹp. Sau một thời gian, những chùm hoa ấy dần dần nhường chỗ cho những quả bàng lòng thòng rũ xuống. Quả bàng hình dẹt và nhọn đầu, lúc còn non căng mọng một màu xanh thẫm.      Vào những ngày nắng to, cây bàng tỏa bóng mát cho chúng tôi vui chơi. Chim chóc rộn ràng cất tiếng hót, chọn những vòm lá xanh um để trú ngụ. Vào giờ ra chơi, chúng em thường ngồi lên những chiếc rễ lớn để ôn bài. Đầu hè, quả bàng chín màu mật ong. Rồi thu đến, lá bang chuyển sang màu đỏ và lần lượt rời cành theo từng cơn gió. Trên nền trời lạnh lẽo, cành bàng trơ trụi trông thật buồn. Sang đông, trên những cành bàng nhú lên vài búp là non trông thật đẹp.

Cây bàng đã gắn bó  với chúng em nhiều kỉ niêm. Nó không chỉ là loại cây che bóng mát mà còn làm tăng thêm vẻ đẹp của sân trường.

 

Bài văn tả Cây bàng mùa xuân

Ánh nắng mùa xuân ấm áp vui tươi ghé thăn mọi người, mọi vật. Cây bàng ở sân trường tôi cũng vậy, dưới nắng xuân, nó đang sung sướng ngắm những giọt sương sớm còn đang đọng trên lá.

Cây bàng đã “ cao tuổi “ rồi! Rễ nó nổi lên mặt đất, ngoằn nghèo như những con trăn hiền lành. Thân cây mới gọi là “ đại lão”, phải vài ba đứa chúng tôi mới ôm xuể. Thỉnh thoảng, tôi lại bắt gặp vài cục u bướu lồi lõm, to tướng, Vỏ nó đã già khô, có những chỗ đã xanh rêu, mốc meo nhưng trong lớp vỏ ấy là dòng nhựa dồi dào sức sống…

Xuân về cho cây bàng tấm áo mới. Trên các cành cây, những chồi non nhú ra, e ấp như ngọn lửa xanh gọi đến bao nhiêu là chim chóc, ong bướm.

Rồi xuân đi, hạ sang. Từng đàn ve về tụ họp, râm ran bàn tán chuyện mùa thi. Cây bàng xòe tán rộng ra bốn phía y như một chiếc ô khổng lồ che nắng cho lũ học trò tinh nghịch chúng tôi. Trong cái tán lá ấy, lấp lánh những chùm quả vàn ươm, ngọt lịm, đung đưa cho cặp mắt học trò thèm muốn. Sau cơn mưa đầu mùa hạ, cây bàng như xanh tươi hơn. Và thật bất ngờ, thú vị khi một lần đến đón tôi, bố tôi kể rằng chính dưới gốc cây này ngày xưa bố từng say sưa những ván bi quyết liệt. Bố tôi đã từng giấu những viên bi có được trong các hốc cây lõm vào như cái hang kia…

Thu về, cây bàng trầm tĩnh, nghiêm trang như một người lính. Giờ đây, lá bàng chỉ còn là một màu đỏ ối đẹp tựa bức tranh sơn mài. Đông sang, những chiếc lá cuối cùng từ biệt thân mẹ cằn cỗi chuẩn bị cho một sự hồi sinh mới…

Ôi! Cây bàng- người lính gác trung thành – Một kho báu chứa đầy kí ức tuổi thơ – một hành ảnh mãi mãi khăc sâu trong trái tim tôi.

 

Đề bài: Tả cây bàng trong sân trường.

Mục đích, yêu cầu

– Tái hiện lại một cách sinh động hình dáng, màu sắc, những đặc điểm của cây bàng trong sân trường.

– Đề bài không giới hạn mùa nên có thể tả cây bàng bốn mùa hoặc một mùa nào đó mà em ấn tượng nhất.

– Cần chú ý cho thấy sự gắn bó giữa cây bàng với học sinh.

Dàn bài

Mở bài: Giới thiệu cây bàng:

– Sân trường rộng, rợp mát bóng cây,… thế nhưng, gắn bó nhất vẫn là cây bàng ở góc sân.

– Cây bàng không biết trồng tự bao giờ mà đã cao ngang tầng 4 khu nhà tầng.

Thân bài:

1. Tả cây bàng mùa thu:

– Cây um tùm lá, đủ màu: lá xanh thẫm, lá ngả vàng, có cái lá đỏ như màu đồng.

– Quả bàng vàng ruộm lúc lỉu trên cành, nấp giữa vòm lá ; có quả rụng lăn lóc trên mặt đất.

– Mới sau khai giảng, bài vở chưa nhiều, lũ học trò túm tụm dưới gốc cây.

2. Tả cây bàng mùa đông:

– Thân cây lộ rõ vẻ sần sùi; những cái u trên thân trơ ra.

– Cành trơ trụi lá, gầy guộc, nâu xám.

– Vài cái lá đỏ còn sót lại vẫy vẫy trong gió.

– Học trò tránh rét, đến trường vào ngay lớp học, cây bàng buồn.

3. Tả cây bàng mùa xuân:

– Gió đông ấm dần, xuân về.

– Một sáng, trên cây lấm tấm những chồi non hồng như ngọn lửa.

– Bỗng một hai hôm sau, cả cây xoè nở những cái lá non tí xíu, mơn mởn

– Rồi cả cây xanh mượt màu lá. Lũ học trò ngỡ ngàng.

4. Tả cây bàng mùa hè:

– Cây như cái ô khổng lồ, xanh um.

– Lá bàng xanh thẫm, dày; hoa bàng trắng li ti.

-Bàng ra quả.

– Học trò về nghỉ hè.

Kết bài:

– Cây bàng là bạn của học sinh.

– Sân trường và cây bàng là hình ảnh đẹp của tuổi thơ.

 Đặc điểm sinh học của cây bàng

Tên cây: Cây Bàng ta, cây Bàng

Tên khoa học: Terminalia special

Đặc tính hình thái:

Cây Bàng ta là cây thân gỗ lớn sống tại vùng nhiệt đới, loại cây này có thể cao 35 m, có đường kính thân từ 40 – 80 cm. Với tán lá mọc thẳng, đối xứng và các cành nằm ngang tạo thành hình dáng giống như cái bát trải rộng.

Lá to, dài khoảng 15–25 cm và rộng 10–14 cm, hình trứng, xanh sẫm và bóng. Về mùa khô thì lá chuyển thành màu đỏ ánh hồng hay nâu vàng sau đó rụng hết để hạn chế thoát hơi nước và giúp cây kích thích ra cành lá non.

Bàng ta là loài cây có hoa đơn tính cùng gốc, nghĩa là hoa đực và hoa cái ra chung trên một cây. Hoa có kích thước 1 cm có màu trắng hơi xanh không có cánh hoa, chúng mọc trên các nách lá hoặc ở đầu cành. Quả dài 5 – 7 cm, rộng 3 – 5,5 cm, khi non quả có màu xanh sau đó ngã sang màu vàng và khi chín quả có màu đỏ.

Đặc tính sinh thái:

Cây Bàng ta được trồng tại khu vực nhiệt đới, là loài cây ưu sáng, có tốc độ sinh trưởng nhanh. Cây chủ yếu được tái sinh bằng hạt

Công dụng:

Cây Bàng ta là loài cây xanh công trình được sử dụng để trồng lấy bóng mát tại các trường học, nhà máy, khu dân cư,… do khả năng sinh trưởng nhanh và rất dễ chăm sóc.

Quả Bàng ta có thể ăn được và có vị hơi chua, hạt bàng dùng làm nguyên liệu để chế biến mứt.

Bài văn tả cây Bàng văn mẫu lớp 6

Cây bàng trường tôi
‘‘ Mùa đông áo đỏ
Mùa hạ áo xanh
Cây bàng khi mở hội
Là chim đến vây quanh…’’

Lời hát ấy – bao giờ cũng ngân vang trong lòng tôi – mỗi lúc đến trường – nhìn lên cây bàng quen thuộc, thân thương. Cây bàng trường tôi, tuổi còn non trẻ lắm, thân vươn thẳng, xòe ba tán lá tròn xoe như những chiếc ô chồng lên nhau trông thật ngộ nghĩnh. Nó lớn nhanh – rất nhanh.

Lần đầu tiên, trông thấy nó, nó chỉ mới một tầng lá xanh, mà nay đã lớn bổng lên, chồng thêm nhiều tán lá mới. Thật tuyệt vời!Mỗi mùa, cây bàng có một dáng vẻ riêng – đặc biệt – không thể trộn lẫn với bất kỳ loài cây nào. Mùa hè, những chiếc lá trưởng thành xanh thẫm, đan nhau tỏa bóng rợp mát một góc sân. Những bông hoa nho nhỏ – đơn sơ – giản dị – khiêm tốn chen lẫn trong những tán lá xanh. Giờ chơi, gốc bàng là nơi lý tưởng nhất để các em học sinh quây quần trò chuyện. Dưới ánh nắng gay gắt mùa hè, bóng mát cây bàng mới tuyệt vời làm sao.

Cây bàng như xòe muôn vàn cánh tay thân thiện che chở cho các em tránh nắng hè… Rồi đến ngày những cây phượng nở bừng sắc đỏ. Sân trường lặng ngắt, vắng tiếng cười đùa, hò reo quen thuộc. Cây bàng như ủ rũ, như buồn nhớ. Nó đứng bơ vơ, lặng lẽ trong sân trường, trông cô độc làm sao!… Khi tiếng trống khai trường giục giã, một năm học mới bắt đầu. Cây bàng như khởi sắc, hân hoan. Nó đong đưa những chiếc lá xanh thẫm, xen lẫn vài chiếc lá ươm vàng, tô điểm thêm những chiếc lá đã bắt đầu ngả sang đo đỏ. Nó như khoác chiếc áo mới – màu xanh lốm đốm vàng, đỏ, vẫy muôn nghìn cánh tay chào đón những dáng hình quen thuộc và, chen lẫn trong tán lá đầy màu sắc ấy, lấp ló những trái bàng, vàng mơ – ngòn ngọt – bùi bùi.. Rồi những cơn gió lạnh se se – mùa đông đến rồi.

Cây bàng rực đỏ một màu. Rồi những chiếc lá đỏ ấy lần lượt xa cành. Khi chia tay với cây mẹ thân yêu, những chiếc lá kia có bồi hồi luyến tiếc? Riêng tôi, vẫn cứ thích ép những chiếc lá bàng đỏ ấy, mỗi chiếc mỗi sắc màu riêng. Cùng là màu đỏ, nhưng chiếc đỏ sậm, chiếc đỏ sâm sẫm, cái đỏ hồng tươi, cái đo đỏ chen lẫn vàng thẫm… Quan sát sự thay đổi sắc màu dần dần của chúng mà thấy bùi ngùi khó tả. Rồi đến lúc thân cây trơ trụi, vươn những cánh tay khẳng khiu lên bầu trời xám xịt màu chì, mưa giăng mưa, gió đan gió, cây bàng trường tôi vẫn sừng sững giữa trời.. Rồi thật bất ngờ, cây bung những chồi xanh non biêng biếc, một màu xanh non tơ, tràn đầy sức sống – báo hiệu mùa xuân. Tôi yêu thích nhất màu xanh nõn ấy. Nó cho tôi biết bao niềm tin yêu và hy vọng vào cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn mãi không ngừng – cho dù có gặp bao nỗi gian nan hay thất vọng. Ơi! Màu xanh cuộc sống.

Sức sống ấy như trỗi dậy sau giấc ngủ dài mùa đông. Mùa xuân sân trường như sáng bừng lên bởi dáng vẻ tươi mới đầy sức sống ấy. Những chiếc lá mượt mà reo vui, chào đón một năm mới bắt đầu, tràn trề ước mơ, hy vọng…

Bài văn tả cây bàng của trường em lớp 5

Trường tôi có trồng nhiều cây, mỗi cây có vẻ đẹp và biểu lộ những nét đẹp riêng.Cây phượng nở hoa đỏ rực báo hiệu mùa hè về. Cây thông, cây phi lao vươn cao thẳng tắp được trang trí thêm những bóng đèn điện để chào đón mùa Noel về. Chậu hoa mai ở ngay cổng trường có sắc hoa vàng rực rỡ chào đón mùa xuân, nhưng em thích cây bàng hơn, Bàng là những cái dù khổng lồ ở sân trường che nắng cho chúng mình nô đùa đặc biệt che cái nắng chang chang vào buổi chào cờ mỗi thứ hai.

Từ cổng vào bạn sẽ thấy hàng cây sao đứng xếp hàng như đội quân tập nghi thức Đội. Những cây Bàng trông như những bà mẹ với dáng đứng thẳng và xòe ra những tán lá xanh mát. Đến gần, nổi bật trước ta là thân cây cao to, những tán lá dày đặc, xanh ngắt che rợp cả một khoảng đất rộng.

Gốc cây to màu nâu xỉn, nhô lên những cái mắt to như gáo dừa. Mấy rễ lớn trồi lên như cái ghế tự nhiên mời  gọi chúng tôi ngồi lên đề nghỉ chân.

Thân cây to gần một vòng tay ôm, vỏ màu xám, nham nhám, nhiều vết trầy xước. Trên cao có nhiều cành lớn chìa ngang hoặc chênh chếch tạo thành nhiều tầng tán lá.
Lá bàng mọc từng chùm từng năm chiếc một, lá to bằng bàn tay, hình bầu dục, gân lá giống như khung xương con cá.Tán lá từng tầng từng tầng xếp đều che bóng mát tựa như mái ngói vảy cá.
Mùa thu là từ màu xanh thẫm chuyển sang màu đỏ pha nâu. Khi gió thổi mạnh, những chiếc lá lìa cành chao đảo rơi xuống. Mùa đông lá bàng cong cong như những chiếc bánh đa nướng cháy.
Khi xuân sang, chồi non lộc mới nhú lên, những lá non xòe khắp các cành trông như một bày chim.

Tôi không thể quên ơn cây bàng đã cho tôi giấc ngủ tuổi thơ những ngày tôi còn học bán trú, mỗi trưa tiếng lá kêu xào xạc, lá bàng phe phẩy như như có ai quạt cho chúng tôi ngủ trọn giấc trưa.

Ngồi từ lớp học, đôi khi tôi hay mơ màng nhìn qua ngọn, những cây bàng về phía xa xăm một nóc nhà thờ Dòng Mân Côi đẹp nguy nga và lộng lẫy. Ở đấy, có các cô giáo dạy dỗ tôi những ngày chập chững bước vào đời. Nhớ về những buổi tôi, bạn bè và các cô trong trường dâng hoa cho Đức mẹ. Những buổi tập vất vả với đoàn dâng hoa lên đến cả ngàn người.
Cảnh đẹp hùng vĩ ngay giữa thành phố Hồ Chí Minh này làm sao tôi tả hết được bằng lời văn trong khi lòng tôi tràn ngập những kỷ niệm trên và dưới tán cây bàng trường tôi.

Bài văn tả bà cụ bán hàng lớp 6

Tôi chú ý đến một quán nước nhỏ nằm cạnh cổng, trong đó vẫn còn đậm nét bóng dáng một bà cụ đang lom khom bán nước cho mấy đứa học trò. Bức ảnh đã gợi lại trong tôi những ký ức khó quên về ngôi trường cũ, về các thầy cô, về một bà cụ mà tôi vẫn xem như một người thầy đã dạy tôi nhiều thứ trong “trường đời”.

Thuở trước tôi hay nghe ba kể về ngôi trường này cũng là nơi ba từng theo học, lúc ấy hãy còn mang tên Cường Để. Ba kể về thầy cô, bè bạn, về truyền thống của trường. Rồi ba kể về cụ bà bán nước chè với chiếc xe đẩy cọc cạch đã bao năm vẫn không thay đổi.

Tôi còn nhớ như in lần ba đón tôi đi học về, bất ngờ khi thấy cụ, ba vội lên tiếng chào. Cụ có phần hơi nghễnh ngãng nhưng vẫn ghé mắt qua xe nước nhìn ba: “Cậu này trông quen lắm, có phải hồi trước hay quỵt tiền nước không?”. Nói rồi cả ba và cụ bật cười nắc nẻ làm tôi chẳng hiểu chuyện gì.

Khoảng giữa năm học đầu là lần tôi học được bài học đầu tiên từ “người thầy trường đời” của mình. Cụ có một cái xe nước nhỏ đặt sát cổng trường, chung quanh để mấy cái ghế nhỏ, có một tấm bạt cũng nhỏ che ngang đầu. Chiếc xe nước ấy cũ kỹ dường như chỉ còn thấy trong các bức ảnh xưa.

Hôm ấy mưa rất to, lại trúng thứ hai tôi phải mặc áo dài, ba đưa tôi đi học nhưng khi tan học về lại không thấy ba đâu cả. Chiếc dù không đủ che cho cả người tôi, nước từ mấy chiếc xe hơi đi ngang qua bắn cả lên người. Phần vì ướt mưa, phần vì lạnh, phần vì áo dài lấm lem hết nên tôi rất… giận ba.

Cụ thấy vậy kéo tôi vào quán ngồi cho đỡ lạnh, trò chuyện cho tôi quên thời gian. Chờ cả tiếng đồng hồ bụng tôi bắt đầu cồn cào vì đói, tôi ức đến phát khóc. Cụ hỏi han tôi rồi nhìn tôi cười hiền: “Con à, trên đời này yêu thương con nhất là ba mẹ. Bà có thể chắc chắn một điều con luôn là ưu tiên của ba mẹ, và dù có bận rộn thế nào họ cũng sẽ tới ngay bên cạnh con. Chắc có lý do gì đó nên con phải cảm thông với ba chứ!”.

Cụ vừa nói xong thì xe của ba cũng vừa trờ tới. Thì ra ba phải làm ráng công việc cho xong, lại quên mang áo mưa cho tôi nên phải quay về nhà lấy. Nhìn bàn tay ba thoăn thoắt trùm áo mưa vào người cho tôi, nhìn vết bùn đất dính đầy trên người ba, và nhìn ba cứ phải vuốt mặt liên tục vì mưa ướt, tôi cúi đầu rưng rưng, thấm thía bài học “Biết cảm thông và chia sẻ” của bà cụ.

Từ đó tôi năng nói chuyện với cụ hơn, khi nào rảnh là tôi ghé lại tíu tít những chuyện của trường, của lớp. Lớp chúng tôi thuộc dạng “nhất quỷ nhì ma” bày đủ trò tinh quái khiến nhiều thầy cô phải đau đầu.Tôi vẫn hay kể cụ nghe những lần chúng tôi nghịch dại lấy cây mắt mèo chà xát lên ghế cô, làm cô ngồi vào là nhảy cẫng lên vì… ngứa!

Tuy vậy lớp chúng tôi rất đoàn kết, cho tới khi xảy ra sự vụ mất tiền. Số tiền quá lớn khiến cả lớp dù tin tưởng nhau cách mấy đều đổ vấy cho nhau hòng thoát tội. Tôi buồn lắm, nhưng cả tôi cũng bị nghi ngờ thì biết tính sao? Tôi kể với cụ, cụ ôn tồn bảo: “Chuyện gì cũng có nguyên do cả mà, nhưng đừng quá hồ đồ buộc tội một ai đó. Lòng tin và tình bạn là cái cần phải gìn giữ. Đừng nói ra nói vào dễ mất lòng nhau…”.

Nghe cụ khuyên chí lý, chúng tôi tổ chức họp lớp phân tích thiệt hơn, ngăn chặn những tin đồn vô căn cứ. Cuối cùng chúng tôi đã tìm lại được số tiền mà tình bạn không bị “sứt mẻ”.

Tôi học hỏi được rất nhiều từ cụ suốt những năm cấp III. Và bài học cuối cùng cụ dạy tôi là bài học về “Quy luật cuộc sống”.

Tôi vẫn hay uống nước chè cụ bán. Mùa lạnh, cụ nấu chè, bỏ thêm cam thảo và chút sấu chua, chúng tôi vẫn xì xụp uống hay mua về trong những ngày mưa. Mùa nắng, cụ nấu chè đặc hơn để khi bỏ đá lạnh không bị loãng. Chiếc xe nước cũ kỹ bán rất ít loại nước nhưng đã thành quen qua bao thế hệ học sinh, thế rồi lại bị cạnh tranh bởi vô số hàng quán mở ra bên cạnh.

Đôi khi tôi thấy cụ ngước nhìn những chiếc xe nước to gấp đôi xe cụ, trên bày đủ thứ nước xanh đỏ hồng mà chớm buồn. Tôi góp ý để cụ mua nhiều thứ nước nữa bán cho đa dạng, nhưng cụ lắc đầu: “Trước giờ bà chỉ quen bán nước chè thôi, mấy thứ nước ấy pha phẩm màu không  tốt đâu…”.

Lần cuối tôi gặp cụ, cụ nắm tay tôi bảo: “Cái gì cũng có quy luật cả, cái cũ phải qua đi để cái mới hình thành, bà cũng già rồi…”. Bài học cụ dạy cho tôi không phải là cam chịu thất bại, mà cụ muốn tôi dù có thất bại cũng phải quyết tâm đi theo con đường mình đã chọn, không bao giờ nản lòng…

Và thế rồi tôi bước vào đại học. Tôi đã bay xa và chỉ còn nhìn thấy bà cụ trong những tấm ảnh xưa, mãi mãi không bao giờ được gặp cụ nữa. Bên trong lớp học là những thầy cô dạy tôi kiến thức sách vở, còn ngoài kia, một bà cụ bán nước chè đã dạy tôi những kiến thức của “trường đời”, dạy tôi “làm người”. Cụ như là người thầy đã chỉ bảo dìu dắt tôi suốt một quãng đời học sinh còn nông nổi. Ngày nhà giáo,  tôi về thăm trường, thăm các thầy cô cũ, nhưng với bà cụ ấy tôi đã không còn cơ hội gặp được nữa, để nói một lời tri ân…

Bài văn tả bà của em lớp 6

Tình cảm gia đình là một thứ tình cảm thiêng liêng trong mỗi gia đình.Đối với em tình bà cháu là không thể thiếu nổi.Bà!Một tiếng gọi đơn sơ ấy thôi nhưng thật gần gũi với em từ khi mới bi bô tập nói.Hình ảnh bà luôn in sâu vào trí nhớ em.Một người bà hiền từ,nhân hậu cả cuộc đời vì con,cháu.
Đến nay bà đã ra đi được khá lâu rồi.Dáng người bà nhỏ nhắn gầy gầy với mái tóc pha sương nay đã bạc màu mây trắng.Nước da bà đã chuyển sang màu hơi nâu,có điểm những chấm đồi mồi.Đôi mắt bà hông còn tinh tường như xưa nữa,con ngươi đã hơi đùng đục nhưng cái nhìn của bà vẫn như thuở nào.Bàn tay,bàn chân bà đã nổi rõ những đường gân dưới lớp da mỏng.Khuôn mặt bà có rất nhiều nếp nhăn.Mỗi khi bà cười,những nếp nhăn đó lại hằn lên thành nếp rất rõ.Những lúc buồn,đôi mắt bà đăm chiêu,nó như phản chiếu lên những ngày lặn lội vất vả vì miếng cơm manh áo cho con,cháu.Những ngày thơ ấu,em được sống trong vòng tay yêu thương của bà.Thấy em nói chưa đúng,làm sai bà bảo ban khuyên nhủ.Những bài hát ru êm dịu của bà đã đưa em vào giấc ngủ say.Đến lúc lớn,bà đã cho em những lời khuyên nhủ qua những câu thành ngữ,tục ngữ,ca dao.Hàng xóm láng giềng ai cũng quý mến bà.
Bà luôn là một tấm gương sáng,một chỗ dựa vững chắc cho em dựa dẫm.Nhớ những đêm trăng sáng,bà hay rải chiếu cùng em ngồi ngắm trăng và kể chuyện cổ tích cho em nghe .Dưới ánh trăng huyền ảo trông bà thật đẹp làm sao.giọng bà dịu dàng êm mướt như một dòng suối mát lành trôi theo ánh trăng.Bà ngước lên bầu trời ,nói”người ta cho rằng sau khi chết đi con người sẽ được đưa đến thiên đường.Nơi đó có những thiên thần ngày đêm ca múa,mọi người không phải làm việc mệt nhọc,tha hồ ăn uống nhảy múa suốt đêm”Lúc đó.em đã rất sợ rằng bà sẽ bỏ em lên thiên đường sống,òa khóc.bà dịu dàng dỗ dành”không đâu,bà còn phải sống để chơi với cháu ngoan của bà chứ!”.Thế mà giờ đây,bà đã….Có những buổi học bài muộn,bà luôn thức cùng em,động viên em mỗi khi gặp những bài toán khó,nan giải.bà cũng dậy cho em bao nhiêu lý lẽ trên đời:”đói cho sạch,rách cho thơm;khôn ngoan đối đáp người ngoài,gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”.Bà trong tâm trí em là một người phụ nữ hoàn hảo,không ai có thể sánh bằng.
Em rất hạnh phúc khi có một người bà như thế.Suốt đời,em sẽ nhớ mãi tháng năm được sống bên bà.Em sẽ cố gắng phấn đấu trở thành con ngoan ,trò giỏi như điều bà hằng mong ước.

4 điểm vì bài văn tả bà Ngoại không giống với văn mẫu

Bé gái học lớp 3 đã phải nhận điểm 4 môn văn chỉ vì em dám tả đúng bà ngoại.

Sau khi bài văn tả bà khác với lối tư duy thông thường của một học sinh lớp 3 rò rỉ, ngay lập tức cộng đồng mạng đã chia sẻ với tốc độ chóng mặt. Ngoài ra, lời phê của cô giáo rằng bài văn thiếu thực tế và ‘đã bà là phải rụng răng/ Tóc phải bạc trắng như trăng trên trời… không khỏi khiến người lớn chúng ta phải suy nghĩ về cách dạy và học văn theo lối mòn, rập khuôn… hiện nay của một bộ phận giáo viên đã làm thui chột tài năng của con trẻ.

“Con gái tôi học lớp 3. Một hôm, kiểm tra bài vở của con thì phát hiện một bài tập làm văn bị điểm 4 với lời phê ‘thiếu thực tế’. Đề bài như sau: “Kể về một người thân mà em yêu quý nhất”. Con gái kể về bà ngoại đại khái. Bà ngoại em có mái tóc tém nhuộm màu vàng. Hàng ngày bà mặc váy ngắn, mang giày cao gót, đi làm trên chiếc xe máy tay ga…

Thật ra thì con gái tôi tả không sai tí nào. Mẹ tôi sinh con gái đầu lòng năm 20 tuổi. Tôi sinh con gái đầu lòng năm 25 tuổi. Hàng ngày, mẹ tôi vẫn đi làm ở công sở và vẫn còn khỏe mạnh, yêu đời… Tóc ngắn nhuộm vàng, váy ngắn tới đầu gối hay giày cao gót là chuyện thường ngày của mẹ. Mà không chỉ riêng mẹ tôi đâu, tôi thấy rất nhiều bà ngoại trẻ bây giờ đều thế cả.

Con gái ấm ức kể với tôi rằng: Cô giáo bảo tả về bà ngoại như thế là thiếu thực tế, không đúng với hướng dẫn. Bà ngoại phải là tóc dài bạc trắng búi sau gáy chứ không phải tóc tém nhuộm vàng. Bà ngoại đi xe đạp hay đi bộ chứ làm sao cưỡi được xe máy tay ga. Bà ngoại mặc đồ bộ và mang dép hay guốc chứ không phải váy ngắn tới đầu gối và giày cao gót…

Nói xong, con gái tôi kết luận: “Con thấy theo như lời cô giáo tả thì giống bà cố nhà mình hơn là bà ngoại mẹ nhỉ…!”, chia sẻ của bạn đọc Thu Hiền trên báo Hôn Nhân-Gia đình.

cong-dong-mang-thich-thu-voi-bai-tho-ta-ba-cao-got-tay-ga
Bé phải nhận điểm kém vì làm văn không theo mẫu

Ngay sau khi bài văn tả bà được chia sẻ trên facebook và các diễn đàn, nhiều người tỏ ra khá thích thú. Lấy cảm hứng từ bài văn trên, bạn Hiếu Orion sáng tác hẳn một bài thơ vô cùng hài hước:

Bà ngoại em vẫn chưa già

Chiều chiều bà cưỡi xe ga ra đường

Mắt bà vẫn rất tinh tường

Tóc nhuộm ánh tím, soi gương mỗi ngày

Nhưng bà em vẫn rất hay

Bà chăm con cháu luôn tay, luôn mồm

Công việc bà vẫn ôm đồm

Chăm lo con cháu sớm hôm không nề

Hôm nay cô giáo ra đề

Bắt em phải tả, viết về bà em

Em tả giống hệt bên trên

Cô bắt viết lại, mắng thêm em rằng:

Đã bà là phải rụng răng

Tóc phải bạc trắng như trăng trên trời

Bà cũng không được ăn chơi

Vì mắt phải kém và môi nhai trầu

Đã bà là phải ngồi khâu

Không được ngồi hát Ka Râu Ô Kề

Nhất là không được ghi đề

Tuyệt đối không được phóng xe ào ào

Em nghe chẳng hiểu thế nào

Em phải hỏi mẹ xem sao vụ này

Tả sai thì lại không hay

Tả đúng thì lại có ngày ăn roi

Kiểu này phải bảo mẹ thôi

Hay đổi bà khác đúng lời của cô???”

Sự đối lập của người bà ngoài đời thực và trong văn mẫu khiến tôi tự hỏi: cô hay trò mới là người thiếu thực tế? Trò thấy bà ngoại thế nào thì tả thế ấy nhưng cô lại không đồng tình vì bài văn lệch chuẩn. Tại sao nhiều thầy cô thích biến học sinh thành cỗ máy ‘xào’ và chép văn mẫu như thế?

“Tôi nhớ ngày còn học tiểu học (lớp 3, lớp 4 gì đó), cô giáo tôi có ra đề văn tả cô giáo. Thực tế, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi đã gần 40 tuổi, da ngăm đen, hơi béo, khá khó tính và hay quát, đánh, cốc đầu học sinh nhưng không học sinh nào dám tả cô như thế bởi cô bảo phải tả cô giáo thon thả, trắng trẻo, tóc dài và dịu dàng…”, độc giả có nickname penamlun chia sẻ trên diễn đàn Eva.

Phương pháp giáo dục theo lối mòn, đặc biệt là đối với bộ môn cần đến sự sáng tạo và cảm nhận phong phú như môn văn có hạn chế sự phát triển của trẻ? Cách dạy văn “kiểu công thức”, dù vô tình như trong trường hợp trên đã không chỉ “triệt tiêu” tình yêu văn chương trong tâm hồn trẻ thơ mà nhìn ở góc độ đạo đức, còn là nói sai sự thật, giống như một việc làm “bịa đặt”.

Liệu rằng nay mai, khi nhận được đề văn tả ông nội, có trẻ nào bám theo sườn văn mẫu mà tả rằng: nhà em có nuôi một ông nội. Từ ngày có ông, bọn trộm không dám bén mảng. Thỉnh thoảng, em dắt ông nội ra công viên chơi, thích thú là ông nội lại nhảy cẫng lên…

Bật cười với bài thơ tả “Bà Ngoại” thời hiện đại

Những vần thơ hài hước miêu tả người bà hiện đại nhuộm tóc ánh tím, phóng xe ga đối lập với người bà theo “văn mẫu” răng rụng, tóc bạc phơ đang khiến cộng đồng mạng phải bật cười.

Bài thơ “Cô bắt làm văn tả Bà” được đăng tải trên Facebook hiện đang được cư dân mạng lan truyền với tốc độ chóng mặt. Chỉ chưa đầy 1 ngày, tác phẩm của “nhà thơ không chuyên” đã thu hút hơn 3000 lượt like, gần 1500 lượt chia sẻ và hàng trăm bình luận.

cong-dong-mang-thich-thu-voi-bai-tho-ta-ba-cao-got-tay-ga
Bài thơ “Cô bắt làm văn tả Bà” khiến cộng đồng mạng “mê tít”.

Nguyên văn bài thơ “Cô bắt làm văn tả Bà” đang khiến cộng đồng mạng phát sốt:

“Bà ngoại em vẫn chưa già
Chiều chiều bà cưỡi xe ga ra đường
Mắt bà vẫn rất tinh tường
Tóc nhuộm ánh tím soi gương mỗi ngày

Nhưng Bà em vẫn rất hay
Bà chăm con cháu luôn tay luôn mồm
Công việc bà vẫn ôm đồm
Chăm lo con cháu sớm hôm không nề

Hôm nay cô giáo ra đề
Bắt em phải tả viết về Bà em
Em tả giống hệt bên trên
Cô bắt viết lại – mắng thêm em rằng:

Đã Bà là phải rụng răng
Tóc phải bạc trắng như trăng trên trời
Bà cũng không được ăn chơi
Vì mắt phải kém và môi nhai trầu

Đã Bà là phải ngồi khâu
Không được ngồi hát Ka – Râu – Ô – Kề
Nhất là không được ghi đề
Tuyệt đối không được phóng xe ào ào

Em nghe chẳng hiểu thế nào
Em phải hỏi mẹ xem sao vụ này
Tả sai thì lại không hay
Tả đúng thì lại có ngày ăn roi

Kiểu này phải bảo mẹ thôi
Hay đổi Bà khác đúng lời của cô???”

Tác giả: Hiếu Orion

Trong bài thơ, người bà ngoài đời hiện lên chân thực đến từng centimet với vẻ ngoài hiện đại và… cá tính như “cưỡi xe ga”, “tóc nhuộm ánh tím” bóng lộn. Nhưng người bà ấy dù vẫn sống vui, sống khỏe, chăm lo hết mình cho con cháu thì cũng không được phép xuất hiện trong một bài văn tả bà của cô bé học sinh tiểu học.

Người bà “trong văn mẫu” theo yêu cầu của cô giáo phải “rụng răng”, “tóc bạc trắng”, “mắt phải kém”, “môi nhai trầu”. Và người bà đáng kính ấy tuyệt nhiên không được ngồi hát “Ka – Râu – Ô – Kề”, càng không được phi xe máy.

Sự đối lập của hai người bà ngoài đời thực và người bà “trong văn mẫu” mang lại cho cộng đồng mạng tràng cười chảy nước mắt. Tình huống mà cô học trò gặp phải thật oái oăm, một bên là “tả sai thì lại không hay”, một bên là “tả đúng thì lại có ngày ăn roi”. Tác giả kết thúc bài thơ bằng một câu hỏi hài hước nhưng cũng khiến người đọc phải suy ngẫm: “Hay đổi Bà khác đúng lời của cô?”.

Đây là bài thơ được dựa trên câu chuyện mà bạn đọc Thu Hiền từng chia sẻ trên một tờ báo về bài văn của cô con gái học lớp ba với đề bài “Kể về một người thân mà em yêu quý nhất”. Cô bé đã tả về bà mình: “Bà ngoại em có mái tóc tém nhuộm màu vàng. Hằng ngày bà mặc váy ngắn, mang giày cao gót, đi làm trên chiếc xe máy tay ga…”

Chị Thu Hiền cho biết, những miêu tả của con gái thực ra không sai chút nào vì mẹ chị sinh con gái đầu lòng lúc mới 20 tuổi. Chị thì sinh con gái đầu lòng năm 25 tuổi. Hằng ngày mẹ chị vẫn đi làm ở công sở và vẫn còn khỏe mạnh, yêu đời… Tóc ngắn nhuộm vàng, váy ngắn tới đầu gối hay giày cao gót là chuyện thường ngày. “Mà không chỉ riêng mẹ tôi đâu, tôi thấy rất nhiều bà ngoại trẻ bây giờ đều thế cả”, chị Hiền chia sẻ.

Tuy nhiên, bài tập làm văn bị điểm bốn với lời phê “thiếu thực tế” dù rằng đó là những lời tả thực về người bà vẫn còn trẻ trung của cô bé lớp ba. Vì theo lời cô giáo thì bà ngoại như thế là… không đúng với hướng dẫn: “Bà ngoại phải là tóc dài bạc trắng búi sau gáy chứ không phải tóc tém nhuộm vàng. Bà ngoại đi xe đạp hay đi bộ chứ làm sao cưỡi được xe máy tay ga. Bà ngoại mặc đồ bộ và mang dép hay guốc chứ không phải váy ngắn tới đầu gối và giày cao gót…”

Khi kể lại cho mẹ xong, cô bé kết luận: “Con thấy theo như lời cô giáo tả thì giống bà cố nhà mình hơn là bà ngoại mẹ nhỉ…!”.

Bài văn tả Bà Ngoại của em lớp 6

« Bà hiền như suối trong » Đây là câu thơ mà em rất thích . Bởi vì em rất yêu bà của em. Bà đã chăm sóc em từ lúc lọt lòng và đã ru em bằng những câu hát ru êm dịu, ngọt ngào.
          Bà em là một người phụ nữ tần tảo, đầy nghị lực. Bà luôn phải chống chọi với lưng còng. Tóc bà bạc phơ .   Hai má bà đã hóp, thái dương hơi nhô. Trên khuôn mặt bà đã có nhiều nếp nhăn nhưng bà vẫn có những nét đẹp của bà thời con gái. Đó là khuôn mặt hình trái xoan, chiếc mũi cao và hàm răng đều.   Tuy lưng bà còng, chân đi chậm nhưng bà vẫn tham công tiếc việc, chẳng mấy khi ngồi không. Từ sáng sớm, bà đã dậy cho gà ăn, nấu cơm, đun nước,  quét nhà, quét sân… Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác cuốc ra vườn cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, tưới cây, bón phân cho cây.
Bà rất hiền và tốt bụng. Với con, với cháu bà yêu thương hết mực. Lần nào em về với bà , bà cũng có bánh hay kẹo cho em, khi thì kẹo lộc của bà đi lễ chùa, khi thì bánh của các bác về thăm nhà biếu bà. Dặc biệt bà chẳng bao giờ quên hỏi han về việc học hành của em và công việc của bố mẹ em. Bà luôn căn dặn nhắc nhở em về cách cư sử với mọi người và phải chăm học . Với hàng xóm láng giềng, bà luôn thăm hỏi, chia sẻ khi ốm đau ; giúp đỡ người kém may mắn, gia đình khó khăn.
            Em luôn kính trọng và mong bà sống lâu bởi em luôn hiểu rằng: tình thương yêu bà dành cho em là vô tận!