Những bài thơ tình hay nhất

NHỮNG TẤM CHÂN TÌNH

Có những tấm chân tình đơn giản thật
Không xa xôi mà cảm động vô cùng
Có những người tôi chưa từng được gặp
Khi nghĩ về thương như thể rất thân

Có những lời cùng trao nhau mộc mạc
Như nắng chiều, sương sớm, lúa ngô khoai
Có những nỗi niềm như là mật ngọt
Làm bâng khuâng khi bóng ngả chiều dài

Có những nụ cười tôi chưa từng thấy
Chỉ nghe qua mà đã sưởi ấm lòng
Có những ngại ngùng đong đưa đâu đấy
Khiến lòng tôi yêu quá, cõi hư không

Có những ánh mắt tôi chưa nhìn được
Sao dòng sông hạnh phúc đã dâng tràn
Có bóng dáng ai yêu kiều tha thướt
Chim bay qua tôi tưởng đến bàng hoàng

Có những bàn tay tôi cầm chưa tới
Mà hình như hơi ấm đã trao rồi
Có những bờ vai tôi chưa lần sánh với
Lòng sao thương một cánh hạc xa vời

Có những mái tóc tôi chưa được ngửi
Mà hương trời theo gió mây sang
Có những làn da ngạt ngào mát rượi
Trắng bay qua hoa gạo nở bên đàng

Chỉ có tiếng nói là tâm sự
Chỉ có tiếng cười là những niềm vui
Chỉ có bài thơ làm tiệc cùng chung dự
Chỉ có vu vơ mang lại những ngọt bùi

Vâng! chỉ thế những người tôi chưa gặp
Mà thương về như bạn hữu tình thân
Vì, em ơi đường đời xa tăm tắp
Nên hồn tôi mong muốn đến thật gần.
Trần Thái Vân

 

NHỮNG NGÔI SAO

(Nguyễn Quang Thiều)

Ta không thể nuôi nhau bằng những ánh sao trời
Anh nói vậy xin em đừng khóc
Những ngọn tóc em đang đổ xuống ngực anh
Như những rễ cây bò buồn trong sỏi đá

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa
Ta ôm nhau ngồi thở trước sao trời
Những ngôi sao tuyệt vời nhưng anh không tới được
Chẳng bao giờ anh hái được cho em.

Anh đã gọi em về, không nỡ để em đi
Em non bấy đau trong từng sợ hãi
Em tựa vào anh, anh tựa vào cay đắng
Trái đất tựa vào những tinh tú thẳm xa.

Đêm hoang sơ chỉ có đôi ta
Không cơm áo cửa nhà ngồi ôm nhau run rẩy
Ta sẽ bắt đầu điều gì khi bình minh thức dậy
Đi về phía biển khơi hay trở lại rừng ?

Trái đất đang ở đâu đêm nay một triệu năm về trước
Hay của triệu năm sau gió bụi mưa vàng
Và ta nữa khổ đau cùng hạnh phúc
Ta là hai kẻ cuối cùng hay hai kẻ đầu tiên ?

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa
Ta như hai đứa trẻ non mềm vừa mới sinh ra
Với hơi thở của người vừa ốm dậy
Ta ôm nhau ngước mắt gọi sao trời.

 

Yêu 1

Anh góp nhặt những giọt thời gian
Trồng cho em cây tình yêu cổ thụ
Anh đan bốn mùa, đan mưa vào gió
Nuôi một ngày nẩy lộc biếc trăm năm.

Tình yêu giản dị ta muốn hiến dâng
và giọt máu nơi trái tim yếu ớt
Hơi thở sâu lồng trong khao khát
làm đời mình rực rỡ giữa hoang vu…..

Em hãy mơ
Em hãy chờ
Em hãy khóc khi em đón nhận
Nếu anh có thể đem cho em nước mắt
Nước mắt để làm bằng chứng yêu đương !

Em ơi !
Anh gọi tên em…
Gọi cả bốn mùa dù mưa dù nắng
Em ơi , bài tình ca sâu lắng
Tình yêu dù buồn, tình yêu dù đắng
Cũng duy là anh viết cho em…

Em ơi, ta bồng bềnh giữa bóng đêm
Bồng bềnh giữa bộn bề khó nhọc
Bồng bềnh khi Tình yêu ngồi khóc
Trái tim nào run rẩy dưới bờ vai ?

Em ơi !
Ngày có thể dài…
Bốn mùa lại qua rất ngắn !
Em có thể quên những gì anh dặn,
Nhưng đừng quên ngày – Anh đã nói yêu em…

Yêu 2

Con đường mình đi rất xa
Anh gắng định nghĩa thế nào là Hạnh phúc
Em hằng nâng niu từng trang ký ức
Trả cho nhau tuổi hoá đá bốn mùa

Em vô tư với những ngây thơ
Ta tự mang cho mình quyền dằn vặt
Lời yêu ngỡ chỉ đắm đuối bằng đáy mắt
Ta nhìn em ngỡ si dại một đời

Ta không kể em nghe về những chơi vơi
Khi xa em mình ta thưởng thức
Ngọt ngào em trao ta trải thành dòng mực
Để đêm dài ta viết dưới kẽ tay

Em vẽ cho ta bóng dáng những áng mây
Ở đấy có chuyện tình Ngưu lang – Chức nữ
Tình yêu phai hiểu bằng điều ẩn dụ
Dẫu khoảng cách thèm ve vuốt làn da.

Em cứ vô tư đi để ta mãi là ta
Ta vẫn đau em không cần nhìn thấy
Em dại dột và em là thế đấy
Quay đi rồi..
Em ơi
Ta đã khóc cho mình….

Em đừng tô vẽ ánh Bình minh
Vì nhỡ ta yêu Hoàng hôn nhiều hơn như thế
Em hãy hiểu, Tình yêu đôi khi chỉ là “có lẽ”
Mà vì si mê mình đeo đuổi ngày dài….

Em đừng nói nhiều về “mai”
Khi với ta “hôm nay” lại trôi đi vô nghĩa
Em đừng cho rằng ta sẽ mãi là như thế
Thời gian đi, ai tìm được vẫn mình…..

KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ
NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ

Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi
“ Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối”
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ

Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể nào có người diễm phúc sau em

Đừng tự ti như thế nữa đi
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật
Nhưng nếu thiếu nhau thì còn gì để mất
Lòng tốt kia khiến người khác đau lòng

Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
“ Anh yêu em” và cứ là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy
Đến trong nhau bằng những dối lừa…

 

Nhanh quá nhà mình đã lên tầng. Em cũng xí một mặt tiền nào

MÙA ĐÔNG NHỚ
Cong queo trong chiếc lá
Thương em chiều lạnh quá
Cô đơn giữa phố quen

Uớc gì anh ở bên
Nồng ấm từng hơi thở
Những chuyện “quên” và “nhớ”
Những hờn dỗi vu vơ

Uớc gì anh ở bên
Quấn quýt mình xuống phố
Có đèn hoa rực rỡ
Say trong đôi mắt huyền…

Giờ vần đôi câu thơ
Lạnh quá vài con chữ
Giá như đông nói hộ
Thương nhớ em bây giờ
St