Chùm thơ: Khi tất cả ồn ào

 Khi tất cả ồn ào
Khi tất cả ồn ào
Những nhộn nhạo và lời ca hối hả
Anh như người vạn chài tất tả
Giữa những mẻ lưới đầy-tôm cá xếp lên nhau…

Em biết nhận ra anh ở đâu?
Rậm rịch bước chân
Tình thân sấp ngửa
Giữa những tiếng cười lắc lư nghiêng ngả
Giữa những bàn chân xô đuổi
tận cùng

Một mẩu thuốc rơi
ngỡ niềm vui không bao giờ đánh mất
Một chút rượu nồng
ngỡ thời gian trở thành bất tận
Một nhánh hoa khô
Mơ sắc thắm
mênh mang…

Đùa với gió
chiếc lá rơi
Thân gỗ ngỡ đâm chồi nảy lộc
Nhưng
nơi nhánh kia trụi trần khô khốc
Nhựa
Ứa trào bầm tím vết thời gian…

 

Hồi ức muộn

Biết về đâu giữa hồi ức muộn?
Nơi níu giữ hồn mình như níu giữ nguyên sơ…

Anh
Biển cả
đại dương
và những cơn gió xô bờ
Nhưng
anh cũng chính là vệt cát…

Hồi ức muộn
Chỉ mình em biết
Vệt chớp trời bíết sáng về đâu!
Vệt chớp trời
đổ xuống
những đêm thâu
bầy đom đóm giật mình hối hả…

Anh
Biển cả
đêm đen
chớp trời
cát lạ…
Sự tận cùng cũng chỉ những cơn giông

Hồi ức muộn
Trên cánh đồng ký ức
Bầy châu chấu tung lên thắp lửa cho mùa
Bù nhìn rơm miệt mài
đuổi bắt
nhưng bầy vịt trời
đã sải cánh
bay đi!
Anh
Vệt chớp trời
lạc vào chốn thiên di!

 

Đoản khúc 214

Chỉ sương trắng, mây bay trên cánh đồng
kỷ niệm
và một tứ thơ rơi
cho tất cả nỗi niềm…

Chỉ khát vọng không thôi
cũng thành phù phiếm?
Con đường mòn
sao bỗng chốc không quen?

Hình bóng cũ
bỗng trở thành xa lạ
Giấc mơ xưa
lại ngập
giữa trắng trời?

ta có thể bay vào sông Ngân
gọi sao về thắp sáng

nhưng kỷ niệm buồn
chẳng biết cất nơi đâu…
Hình bóng xưa
bất chợt bước qua cầu…

15/5/08