Tiểu thuyết

Thứ sáu, 11/07/2008, 07:08
 

Pipilu và Shuke - Beta (phần 34)

Trịnh Uyên Khiết

Máy bay của Shuke đã bay lên không trung. Bỗng máy bay chợt rung lắc thật mạnh, Shuke thấy phản lực đúng là khó nhằn hơn trực thăng nhiều, nó quyết tâm phải học cho được bí quyết lái.

Chương 34

Pipilu Cơ an toàn đáp xuống sân bay.
Shuke, Beta quyết định đóng phim.

Sau khi nói chuyện với Shuke, Beta lập tức triển khai công tác nới rộng đường băng. Toàn bộ nhân viên của Hãng hàng không đều được huy động tiến hành công việc mở rộng gấp đôi diện tích đường băng.

Sáng ngày hôm sau, Beta thông báo với Shuke qua máy bộ đàm, công việc nới rộng đường băng cho sân bay đã hoàn tất.

- Chiều này tớ sẽ lái Pipilu Cơ quay lại sân bay. – Shuke nói.

- Còn chiếc trực thăng kia tính sao? – Beta hỏi.

Shuke giờ mới nhớ tới vẫn còn chiếc trực thăng nữa.

- Để tớ lái trực thăng về cho. – Quả Bóng Thối đứng bên cạnh lên tiếng.

- Cậu à? – Shuke cảm thấy không yên tâm.

- Tớ nhìn là biết lái ngay – Quả Bóng Thối mạnh bạo nói.

Shuke nghĩ một lúc, cuối cùng cũng đành mạo hiểm một phen.

- Tớ sẽ dạy cậu một lúc. – Shuke nói.

Shuke và Quả Bóng Thối cùng chui lên trực thăng, Shuke làm mẫu cho Quả Bóng Thối xem các động tác cơ bản, Quả Bóng Thối đầu óc thông minh, chỉ một lúc nó đã có thể tự lái máy bay một mình.

Pipilu đứng bên cạnh quan sát, nó cảm thấy rất thú vị.

Buổi chiều, Pipilu cầm cả chiếc trực thăng và máy bay phản lực lên sân thượng.

Shuke và Robin chui vào chiếc Pipilu Cơ, còn Quả Bóng Thối chui lên trực thăng.

Chiếc phản lực cỡ lớn bắt đầu lăn bánh trên sân thượng, Shuke liên tục tăng tốc máy bay.

Trước tiên là đầu máy bay rồi ngay sau đó là cả thân máy bay cũng dần dần rời khỏi mặt đất. Cuối cùng thì chiếc Pipilu Cơ cũng cất cánh thành công rồi.

Quả Bóng Thối cũng điều khiển trực thăng bay lên.

Máy bay của Shuke đã bay lên không trung. Bỗng máy bay chợt rung lắc thật mạnh, Shuke thấy phản lực đúng là khó nhằn hơn trực thăng nhiều, nó quyết tâm phải học cho được bí quyết lái.

- Shuke, Shuke. tớ là Beta đây, trả lời đi. – Từ trong ống nghe vọng tới tiếng gọi lớn của Beta.

- Tớ là Shuke đây, máy bay đang ở trên không trung.

- Tình hình thế nào?

- Hơi lắc một chút, nhưng không thành vấn đề, cậu cứ yên tâm đi.

- Chúc cậu may mắn.

- Cậu liên lạc với Quả Bóng Thối đi. – Shuke bỗng nhớ tới Kĩ sư máy móc.

Máy bay đã bắt đầu bớt lắc. Shuke biết rõ, quan trọng nhất là ở khâu tiếp đất, nếu làm không tốt thì cả phi công lẫn máy bay sẽ đi đời nhà ma hết.

Sân bay đã hiện ra trước mặt, Shuke căng thẳng nắm chặt lấy cần điều khiển, mắt dán chặt xuống dưới đất.

- Pipilu Cơ xin phép được hạ cánh. – Shuke xin phép Đài kiểm soát.

- Cho phép hạ cánh. – Giọng Beta cũng rất căng thẳng.

Bên đường băng đã chuẩn bị sẵn xe cứu hỏa và xe cấp cứu.

Chiếc Pipilu Cơ đang cách đường băng mỗi lúc một gần.

- Mau bay ngược lên! Nhanh! – Beta hét lớn vào ống nghe.

Shuke không kịp hỏi lý do vì sao, đúng vào khoảnh khắc máy bay chuẩn bị tiếp xúc với đường băng, nó liền bay ngược trở lên.

- Cậu quên chưa hạ càng má xuống! – Beta thở phào.

Shuke toát mồ hôi hột. Nó liền hạ càng má xuống.

Máy bay lượn một vòng, lại đáp xuống đường băng lần thứ hai.

Thành công rồi, Pipilu Cơ đã hạ cánh an toàn. Mọi người nhào đến phía trước máy bay hoan hô nhiệt liệt.

Trực thăng do Quả Bóng Thối điều khiển cũng đã tiếp đất an toàn.

Robin chạy ngay tới nhà ăn bắt đầu làm kem.

Shuke dẫn mọi người tới tham quan chiếc Pipilu Cơ, ai ai cũng đều kinh ngạc trước sự hiện đại và vẻ oai phong của chiếc máy bay phản lực.

Shuke và Beta quyết định thành lập Tổ lái Pipilu Cơ, hai đứa chọn ra bảy nhân viên thạo việc, chia nhau đảm nhiệm vai trò tiếp viên hàng không và Kĩ sư máy. Quả Bóng Thối được bổ nhiệm làm Phó phi công, Shuke vẫn là Phi công trưởng.

Shuke đã dạy Beta lái máy bay thành công.

Sáng sớm hôm nay, Pipilu Cơ có chuyến vận chuyển hành khách đầu tiên. Có tới mấy trăm hành khách lần lượt lên máy bay, bọn chúng đều muốn đi du lịch miền Nam.

Pipilu Cơ đã cất cánh với đầy nhóc hành khách ngồi trong. Nó hiên ngang đâm xuyên qua làn mây, tiến thẳng về phía trước.

Shuke đặt đúng phương hướng rồi kích hoạt chế độ lái tự động.

- Cậu ở đây trực, tớ đi xem tình hình khoang hành khách. – Shuke dặn dò Phó phi công Quả Bóng Thối.

- Yên tâm đi. – Quả Bóng Thối nói.

Shuke bước vào khoang hành khách, nhìn thấy tiếp viên hàng không đang đem đồ uống và kem tới cho hành khách. Có người đang ngắm nhìn quang cảnh bên người, có người lại đang ngủ.

- Phải làm phong phú thêm các phương tiện giải trí cho hành khách. – Shuke nghĩ thầm. Nó ngẩng đầu lên, nhìn thấy màn hình chiếu phim treo phía đầu khoang hành khách.

Shuke liền quay trở về khoang lái.

- Beta, Beta, tớ là Shuke đây, trả lời đi. – Shuke bật máy bộ đàm.

- Tớ muốn chiếu phim trên máy bay cho hành khách để họ giải trí, nhưng chúng ta không có phim, cậu chuẩn bị một chút rồi chúng ta sẽ tự đi quay phim. – Shuke nói.

- Quay phim à? Được thôi. – Beta thích thú nói – Tớ đi chuẩn bị liền, ai làm đạo diễn đây?

- Cậu làm đi.

- Biên kịch nữa?

- Quả Bóng Thối làm.

- Chủ nhiệm sản xuất nữa?

- …….

- Hóa trang nữa?

- …….

- Quay phim nữa?

- …….

- Được rồi được rồi, tớ thấy cậu rất chuyên nghiệp, cho cậu làm tất cả luôn! – Shuke tắt máy bộ đàm.

- Đến nơi rồi. – Quả Bóng Thối nhắc nhở Phi công trưởng. Shuke lúc này mới nghĩ tới máy bay lớn mà không có đường băng thì không thể hạ cánh được. Bọn nó đã quên khuấy mất chuyện phải có đường băng.

Pipilu Cơ bay lơ lửng trên không trung.

Còn tiếp...

Các bài khác:
 

Lần đầu bên nhau (trích, phần 3)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 2)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 1)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 3)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 2)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 1)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z