|
Pipilu và Shuke - Beta (phần 32)
Nhưng Shuke dù sao cũng là một phi công kinh nghiệm đầy mình, nó luồn lách qua một rừng chân tay đạp loạn xạ, chạy thoát khỏi cửa tiệm giải khát.
Chương 32
Shuke đưa Robin tới thành phố học làm kem. Máy bay trực thăng đáp xuống nóc cửa hiệu giải khát. Robin gặp nạn.
Trên sân bay vẫn không tìm thấy bóng dáng của Cướp Biển và đồng bọn.
- Bọn chúng không nấp trong sân bay, chắc chắn là đã chạy trốn. Hẳn là bọn chúng sợ xe tăng và máy bay tới vỡ mật rồi. – Quả Bóng Thối suy luận.
- Cũng có thể. – Shuke gật gù.
- Chúng ta cùng đi xem kem làm tới đâu rồi. – Quả Bóng Thối không quên nhiệm vụ.
Shuke, Beta và Quả Bóng Thối cùng tới nhà ăn, chỉ thấy Chủ nhiệm Robin đang đang chau mày nhìn một cái hộp vuông đặt trên bàn.
- Không làm nổi. – Robin tuyệt vọng nói.
- Tớ đưa cậu tới thành phố học. – Shuke vỗ nhẹ lên vai Robin. Nó thấy việc sân bay mở thêm bộ phận giải khát là rất cần thiết, huống hồ chính vì việc làm kem mà đánh nhau một trận với lũ Cướp Biển, nếu mà giờ lại không làm được, chẳng hóa ra là công toi sao?
- Bao giờ đi? – Robin cảm thấy rất hào hứng, chỉ cần nhìn qua một lần các công đoạn chế biến kem, nhất định nó sẽ làm được.
- Nhân lúc trời còn đang tối, chúng ta đi luôn. – Shuke cũng vui vẻ nói, đã rất lâu nó không vào thành phố rồi.
- Tớ cũng đi.- Beta muốn đi thăm Mimi.
- Cậu phải ở nhà trực ban. Đợi cậu học lái máy bay xong sẽ có thể tự mình lái vào thành phố. – Shuke nói.
Beta chẳng biết làm sao, đành ở lại sân bay.
Shuke, Robin và Quả Bóng Thối đi tới máy bay. Quả Bóng Thối mở nắp thùng động cơ, kiểm tra một lượt xem có vấn đề gì không.
Shuke và Robin chui lên máy bay.
- Sao rồi? – Shuke thò đầu ra khỏi cửa sổ khoang lái hỏi Kĩ sư máy móc Quả Bóng Thối.
- Mọi thứ bình thường, đã có thể cất cánh. – Quả Bóng Thối đậy nắp thùng động cơ rồi cũng chui vào trong máy bay.
- Báo cáo Đài kiểm soát, xin phép được cất cánh. – Shuke nói với Beta.
- Có thể cất cánh, nhớ chú ý an toàn, giữ liên lạc mọi lúc. – Beta trả lời.
Đèn đóm trên sân bay đều được thắp sáng trưng.
Đã rất lâu Shuke chưa được bay đêm, nó rất thích thú. Động cơ bắt đầu nổ máy, cánh quạt quay tít, máy bay đã rời khỏi mặt đất. Chiếc trực thăng đảo một vòng tròn trong không trung rồi bay vút lên trời, thẳng tiến về hướng thành phố.
Robin và Quả Bóng Thối áp mũi lên cửa sổ nhìn xuống phía dưới.
- Đây là rạp chiếu phim. Đây là sân vận động. Đây là cửa hiệu bách hóa. – Quả Bóng Thối tỏ ra rất am hiểu kiến trúc trong thành phổ.
Shuke liếc nhìn xuống phía dưới, một cửa hiệu giải khát đèn đỏ sáng nhấp nháy xuất hiện phía dưới trực thăng, trước cửa tiệm người ra kẻ vào, đông đúc tấp nập.
- Chú ý, máy bay sắp hạ cánh! – Shuke nói với nhân viên trên máy bay.
Máy bay trực thăng từ từ hạ cánh trên nóc cửa hiệu giải khát.
- Quả Bóng Thối, cậu ở đây trông chừng máy bay, tớ và Robin đi xem xét một chút. – Shuke nói.
- Ừm. – Quả Bóng Thối hơi miễn cưỡng gật gật đầu, nó cũng muốn xem người ta làm kem như thế nào.
Shuke và Robin vào cửa tiệm giải khát theo đường ống nước. Hai đứa tới phía sau cửa hiệu, đây chính là nơi sản xuất kem. Mấy người mặc quần áo trắng đang làm kem.
Shuke trông thấy trên bàn sắp toàn chai với lọ. Nó và Robin liền nấp vào phía sau đống chai lọ, nơi đây thật là rộng rãi thoải mải, có thể nhìn bao quát khắp phòng.
Mắt Robin dán chặt vào những người đang làm kem.
Một người đang đánh trứng gà trong chậu. Một người béo ục ịch khác đang bước tới.
- Sao nhiều trứng gà thế? – Người béo có vẻ không vừa lòng.
- Thưa giám đốc, theo quy định, làm năm mươi cân kem phải cho ngần này trứng gà. – Người đang đánh trứng nói.
- Từ sau chỉ cần cho một nửa thôi! – Giám đốc béo nói.
- Việc này…
- Chẳng có ai phát hiện ra đâu! – Giám đốc béo nói với người đang trộn sữa – Sữa bò cũng bớt đi một nửa. Cho thêm nhiều đường cát và phẩm màu một chút.
Shuke và Robin nhìn nhau, chẳng nói được câu nào. Chúng đều biết đường cát không phải là thứ quý giá, trứng gà và sữa bò mới quý. Shuke thấy buồn thay cho những người đang móc hầu bao mua kem ở ngoài kia.
Robin đã nhớ kĩ toàn bộ quá trình làm kem.
- Chúng ta đi thôi! – Shuke quay lưng bước đi, bỗng nó vấp phải một cái chai nhỏ. Cái chai liền lăn xuống đất vỡ tan tành.
Tiếng vỡ chai làm tất cả mọi người trong phòng giật mình, tất cả đều liếc nhìn về phía cái bàn.
- Chạy mau! Robin và Shuke co giò chạy ra ngoài.
- Chuột! Mau bắt chuột lại! – Mọi người hô to.
Sau lưng Shuke và Robin là tiếng chân người nện bồm bộp bám đuổi.
Shuke và Robin chạy vào sảnh chính, bao nhiêu là người đang ăn kem.
Họ vừa nghe thấy tiếng “chuột”, đã vội vàng quan sát dưới chân mình.
- Chia ra mà chạy, cậu chạy về bên trái, tớ chạy bên phải, hẹn nhau trên nóc nhà! – Shuke hét.
Robin liền chạy về bên trái. Shuke chạy sang bên phải.
- Bịt kín cửa ra vào, không cho chúng nó chạy thoát! Dám ăn vụng thức ăn của chúng ta, thật đáng ghét! – Giám đốc béo nổi trận lôi đình.
Các vị thực khách cũng đều giúp đỡ nhân viên cửa tiệm đi bắt chuột.
Shuke nghĩ bụng lão giám đốc béo này bớt trứng bớt sữa lúc làm kem cũng chẳng hơn gì lũ chuột, vậy mà mọi người lại chẳng có ai bắt lão ta.
Nhưng Shuke dù sao cũng là một phi công kinh nghiệm đầy mình, nó luồn lách qua một rừng chân tay đạp loạn xạ, chạy thoát khỏi cửa tiệm giải khát.
Quả Bóng Thối đang nằm trong máy bay ngủ ngon lành, bỗng nó bị tiếng đạp cửa mạnh như sấm của Shuke làm tỉnh giấc.
- Robin chưa về à? – Shuke hỏi ngay.
- Robin á? – Quả Bóng Thối dụi dụi mắt.
- Chết rồi! – Shuke khẽ lắc đầu rồi lại chạy đi.
- Đợi chút, xảy ra chuyện gì vậy? – Quả Bóng Thối hỏi Shuke.
- Chắc là cậu ấy bị người ta bắt được rồi! Tớ đi cứu Robin, cậu mau liên lạc với Beta. – Shuke nói dứt câu liền biến mất luôn vào màn đêm.
Quả nhiên Robin đã bị con người bắt gọn, nó bị nhốt trong một cái chuồng sắt, toàn thân run lên cầm cập…
Còn tiếp...
|