Tiểu thuyết

Thứ tư, 02/07/2008, 10:48
 

Pipilu và Shuke - Beta (phần 30)

Trịnh Uyên Khiết

Shuke gật gật đầu, nó không thể để cho Cướp Biển đốt trụi chiếc máy bay thân yêu của nó. Chỉ cần máy bay cất cánh, nó sẽ có cách trị Cướp Biển, vì bầu trời là thiên hạ của nó.

Chương 30

Cướp Biển tấn công Hãng hàng không Shuke-Beta.
Shuke-Beta đại chiến cùng Cướp Biển và đàn em.
Trực thăng treo ngược Cướp Biển lên trời.

Cướp Biển uống no nê sữa bò, nó vuốt vuốt mép, hỏi Shuke:

- Lúc nãy mi nói với lũ bò mi là cái gì mà phi công Hãng hàng không? Định lừa gạt ai chứ! Nhưng kể ra mi cũng khá, giữa ban ngày ban mặt mà lừa được tận hai xô sữa bò, cao tay hơn bọn ta nhiều!

- Bẩm đại vương, trên bãi cỏ đúng là có một chiếc máy bay! - Một tên đàn em bẩm báo.

- Hả? - Cướp Biển lườm Shuke một cái rồi quay người chạy tới bãi cỏ xem chiếc máy bay nó ra làm sao.

Shuke nháy mắt ra hiệu cho Quả Bóng Thối, nó liền chạy về hướng Đông, còn Shuke thì chạy về hướng Tây.

- Bắt chúng nó lại! - Một tên đàn em quát lên.

Đàn em của Cướp Biển quá nhiều, Shuke và Quả Bóng Thối lại bị chúng tóm gọn, lần này chúng trói chặt tay chân hai đứa lại.

Cướp Biển tới trước mặt Shuke.

- Ta muốn “tiếp quản” sân bay của bọn mi, đồng ý chứ? Nếu không đồng ý, ta sẽ đốt rụi máy bay của mi. Nếu đồng ý, ngay bây giờ mi chở chúng ta đi. - Cướp Biển ra lệnh cho Shuke.

Shuke gật gật đầu, nó không thể để cho Cướp Biển đốt trụi chiếc máy bay thân yêu của nó. Chỉ cần máy bay cất cánh, nó sẽ có cách trị Cướp Biển, vì bầu trời là thiên hạ của nó.

Quả Bóng Thối thắc mắc liếc nhìn Shuke, nó hiểu rõ, nếu lũ cướp hung ác này mà tới sân bay, Beta và toàn bộ nhân viên của hãng - đều chưa hay biết gì - tất nhiên sẽ trở thành tù binh trong tay chúng.

Shuke nháy mắt với Quả Bóng Thối, ra hiệu cho nó đừng manh động.

- Cởi trói cho hai đứa nó. - Cướp Biển ra lệnh.

Shuke tới trước máy bay trực thăng, gọi cô tiếp viên hàng không ra mở cửa.

Cửa khoang máy bay đã được mở, Cướp Biển và lũ thuộc hạ liền kéo nhau lên.

Shuke đi tới khoang lái, Kĩ sư Quả Bóng Thối kiểm tra động cơ. Cô tiếp viên từ chối phục vụ cho bọn Cướp Biển, trốn biến vào khoang hàng hóa.

Cướp Biển xông vào khoang lái, hắn hoa mắt trước những thiết bị hiện đại trong đó, vì vậy lại đâm ra cảm thấy hơi kính phục Shuke.

- Cất cánh đi! - Cướp Biển hạ lệnh.

- Người ngoài không được phép vào khoang lái, xin mời ra khoang hành khách. - Shuke nói.

- Hừm, ta không phải là thằng ngu, không phải ngươi muốn lái tới đâu là lái tới đó được đâu.. Ta phải đứng đây trông chừng mi. - Cướp Biển nói.

- Mi biết xem la bàn không? Biết xem bản đồ bay không? - Shuke chỉ tay lên la bàn rồi lại chỉ tay lên bản đồ trên bảng điều khiển - không biết xem bản đồ, mi có đi máy bay cũng không phân biệt đâu là Đông Tây Nam Bắc đâu.

Cướp Biển liếc nhìn la bàn, lại nhìn bản đồ bay, rồi đành ngoan ngoãn trở về khoang hành khách.

- Động cơ vẫn bình thường chứ? - Shuke hỏi Kĩ sư Quả Bóng Thối.

- Mọi thứ bình thường, có thể cất cánh. - Quả Bóng Thối đóng nắp thùng động cơ, chui vào máy bay.

Shuke nhấn công tắc khởi động, trực thăng liền bay vút lên không trung. Cướp Biển và lũ lâu la kinh ngạc kêu ầm lên, bọn chúng đều cảm thấy rất mới lạ, đứa nào cũng chạy tới bên cửa sổ nhìn quang cảnh phía dưới.

- Yên lặng! - Cướp Biển quát - Nghe đây, khi máy bay hạ cánh, bọn bay phải lập tức xuống chiếm giữ toàn bộ phi trường.

Cướp Biển phân công cho thuộc hạ như một viên sĩ quan chỉ huy thực thụ.

Shuke với tay đóng chặt cửa khoang lái, rồi nhẹ nhàng nối máy với Beta.

- Beta! Beta! Tớ là Shuke đây! Tớ là Shuke đây! Trả lời đi! Trả lời đi! - Shuke khẽ gọi bạn.

- Tớ là Beta. Tớ là Beta. Nói đi. - Beta đáp.

- Máy bay hiện đang bị một lũ chuột không tặc chiếm giữ, bọn chúng đang ngồi trên máy bay, trên đường về phi trường, cậu hãy chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

- Bọn chúng có bao nhiêu đứa? - Beta hỏi.

- Hai mươi bảy. - Shuke đã đếm sẵn từ lâu.

- Yên tâm đi. Xe tăng của tớ đã lâu không có việc gì làm rồi. - Beta gỡ tai nghe xuống, kéo chuông báo động.

Các chú chuột phụ trách các bộ phận lần lượt tới văn phòng của Beta.

- Có một băng cướp đang sắp tới sân bay của chúng ta, mọi người mau chóng đi chuẩn bị. Cậu cùng nhân viên đi bảo vệ nhà chờ máy bay, cậu cùng bộ hạ đi mai phục bốn bề xung quanh bãi đáp máy bay, cậu đưa nhân viên đi chuẩn bị quân cứu viện…. - Beta phân công nhiệm vụ.

Cả sân bay đều nhốn nháo cả lên, rất nhiều hành khách cũng tham gia vào hàng ngũ bảo vệ sân bay.

Beta tới gara để xe, chui vào chiếc xe tăng thân yêu của nó. Trong xe tăng đã chuẩn bị đầy ắp đạn pháo. Beta lái xe tăng tới nấp ở bãi cỏ cạnh bãi đáp máy bay.

Máy bay trực thăng đã xuất hiện trên bầu trời.

Toàn bộ sân bay nín lặng, chỉ nghe thấy tiếng động cơ của trực thăng.

Cướp Biển tiến vào khoang lái.

- Lúc nãy mi nói chuyện với tên Beta kia ta đều đã nghe rõ hết, có lẽ mi vẫn chưa biết sức mạnh lũ đàn em của ta. Bay đâu? - Cướp Biển hét lớn.

Một tên đàn em tiến vào khoang lái.

- Bẻ cong cái gậy sắt này cho ta. - Cướp Biển ra lệnh.

Tên đàn em liền bẻ cong cái gậy sắt một cách ngon lành.

Shuke đờ người ra.

- Bọn chúng đều học khí công, đồng bọn của mi sẽ đánh không lại bọn ta đâu, ha ha ha! - Cướp Biển đắc ý cười lớn.

Shuke thật muốn đẩy mạnh cần điều khiển một cái cho cả chuột cả trực thăng cùng rơi tan xác.

Đúng vào lúc ấy, Shuke nhìn thấy chiếc xe tăng nấp trong bãi cỏ. Nó cười thầm.

Cướp Biển và lũ thuộc hạ của hắn nhất định sẽ không địch nổi xe tăng của Beta.

- Mọi người chuẩn bị! - Cướp Biển trở lại khoang hành khách, ra lệnh cho thuộc hạ.

Lũ thuộc hạ đứa nào cũng hoa chân múa tay. Quả Bóng Thối và cô tiếp viên đều đã bị trói lại rồi nhét vào khoang hàng hóa.

Trực thăng dần dần hạ cánh. Cánh quạt còn đang quay, Cướp Biển đã mở cửa khoang, thống lĩnh thuộc hạ xông về phía sân bay.

Các nhân viên sân bay mai phục bốn bề bãi đáp máy bay liền hô hoán bao vây quanh lũ cướp.

Cướp Biển phẩy tay một cái, lũ đàn em liền xông tới nghênh chiến.

Đúng là nhân viên sân bay không phải là đối thủ của lũ cướp này. Trong nháy mắt đã có hai chú chuột đã ngã sõng soài ra đất.

Xe tăng của Beta tiến ra khỏi bãi cỏ, xông về phía bọn cướp.

Cướp Biển không hiểu sức mạnh của xe tăng như thế nào, lúc còn đang do dự, đã bị xe tăng húc cho một cái bổ nhào.

Hắn liền la lên một tiếng, gọi tới mấy tên đàn em, cùng xông về phía chiếc xe tăng.

Beta nhắm bắn trúng vào một tên đàn em trong số đó.

Viên đạn pháo bắn trúng vào tai tên đàn em. Tai nó liền bị xén mất một nửa, nó đau đến mức cứ gào rít mãi không thôi.

Nhưng dù sao Cướp Biển cũng là tên chuột nổi tiếng hung ác ngoan cố. Nó ra lệnh cho một đám đàn em vây xung quanh xe tăng, một nhóm khác theo hắn đi chiếm đóng tòa nhà chờ.

Lần này Beta đành phải trơ mắt không biết làm sao, nó không thể phân thân cái xe tăng ra làm hai được.

Shuke vẫn ở trên máy bay quan sát trận chiến từ lúc nãy, đột nhiên nó nảy ra một sáng kiến, liền chạy ngay vào trong khoang chứa hàng hóa giải thoát cho Quả Bóng Thối và cô tiếp viên hàng không.

- Hai người chuẩn bị sẵn sàng đi, trong khoang hàng có một hòm chứa đạn. Chúng ta bắn bọn chúng từ trên không. - Shuke vừa nói vừa khởi động trực thăng.

Trực thăng liền cất cánh và bay là là sát mặt đất truy đuổi lũ Cướp Biển.

Kĩ sư Quả Bóng Thối đã khuân hòm đựng đạn tới. Trên máy bay đã có sẵn chiếc nỏ mà Pipilu trang bị cho từ trước.

Trực thăng đã bắt kịp Cướp Biển.

- Bắn! - Shuke ra lệnh.

Quả Bóng Thối nhận lấy viên đạn trong tay cô tiếp viên, lắp vào súng cao su, nhắm vào tên Cướp Biển, rồi bóp cò súng.

Trật rồi, viên đạn chỉ sượt qua đầu Cướp Biển, bắn ngã một tên đàn em bên cạnh hắn.

- Nhắm bắn Cướp Biển ấy! - Shuke hiểu rõ, giết giặc phải giết tướng giặc trước tiên.

Quả Bóng Thối lại lắp thêm một quả đạn nữa.

Vẫn bắn trượt. Tên Cướp Biển thật không vừa, hắn chạy ngang chạy dọc để tránh né.

Cướp Biển sắp xông vào tòa nhà chờ đến nơi rồi. Shuke hốt hoảng, nó muốn dùng máy bay đè lên người Cướp Biển.

Trực thăng bay sạt qua đầu Cướp Biển. Cướp Biển lúc tránh sang bên phải, lúc né sang bên trái, máy bay vẫn không đè lên được người hắn.

Shuke hít một hơi dài, nó cho máy bay hạ cánh về bên trái, quyết liều một phen.

Trực thăng bay lơ lửng trên đầu Cướp Biển. Cướp Biển biết rõ Shuke muốn đè máy bay lên người nó, liền chạy về bên trái. Ông trời phù hộ, Shuke cũng hạ cánh về phía đó. Cả một cái càng má (bộ phận hạ cánh của máy bay) đè chặt lên người Cướp Biển.

- Xin tha mạng! Xin tha mạng! - Cướp Biển sợ hãi nói, chỉ cần Shuke cho toàn bộ máy bay hạ cánh, hắn sẽ lập tức lìa đời.

Thấy hai tay Cướp Biển nắm chặt lấy cái càng má, Shuke bất ngờ kéo cần điều khiển, trực thăng liền bay vút lên trời, mang theo luôn cả tên chuột hung ác.

Cướp Biển không dám buông tay ra. Trực thăng bay càng cao hắn lại càng không dám buông tay, nhưng hắn cũng không dám bò lên trên, nên cứ bị treo lơ lửng trên không trung như vậy mãi.

- Ha ha, cừ quá! - Quả Bóng Thối phấn khích nói, nó mở cửa khoang máy bay, kiễng hai chân trêu Cướp Biển - Mệt rồi chứ! Cái này gọi là tập thể hình sếp ạ, luyện tập một chút cơ bắp cánh tay cũng tốt lắm đấy. Không phải là mi học khí công sao?

Bao nhiêu oai phong của Cướp Biển đều biến đi đâu hết.

- Shuke, mau rẽ một vòng cho nó tập luyện một chút. - Quả Bóng Thối gọi lớn.

- Được! - Shuke cho trực thăng đột nhiên rẽ gấp.

Thân mình Cướp Biển bị gió thổi như muốn bay đi.

- Nhào tới phía trước! - Quả Bóng Thối càng lúc càng đắc ý, nó muốn trả cái mối hận khi nãy bị trói.

- Hạ cánh gấp lần nữa đi! - Quả Bóng Thối hét lên.

(Còn tiếp)

Các bài khác:
 

Lần đầu bên nhau (trích, phần 3)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 2)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 1)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 3)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 2)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 1)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z