|
Pipilu và Shuke - Beta (phần 24)
Câu nói của cậu chủ làm Beta sợ run. Nó luống cuống chui vào xe tăng, đóng chặt nắp khoang lại… Ai có thể dám chắc Mimi không xông tới bắt gọn lấy nó để dâng tặng cậu chủ?
Chương 24
Beta một phen đại náo. Mimi được cậu chủ đón tiếp nhiệt tình. Beta dạy Mimi học tiếng kêu của chuột. Shuke-Beta mất liên lạc.
Trong phòng tối đen như mực, cậu chủ đã ngủ say.
Beta lái xe tăng tới giấu kĩ dưới gầm giường rồi lặng lẽ chui ra ngoài.
Mọi thứ nơi đây đều đã quá quen thuộc với Beta rồi. Tủ quần áo, bàn học, tivi… dường như tất cả đều không có gì thay đổi. Beta chợt nhớ lại cuộc sống của nó ngày trước…
Beta đi vào cái hang nhỏ mà nó từng ở, cảm thấy cái hang này vừa tối lại vừa hẹp, thật kì lạ, tại sao trước đây nó lại không nghĩ như vậy. Bỗng chân nó vấp phải một vật gì đó suýt ngã, liền cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là cái túi vải nó dùng để đựng hương thơm trước đây.
Beta nhớ lại những lúc đói bụng hồi trước thật là khổ sở, nó cảm thấy tự thương xót chính mình.
Beta chợt nghĩ tới Mimi đang ở bên ngoài đợi mình, nó liền chuẩn bị sẵn sàng hành động.
Beta bò ra khỏi hang, trèo lên tủ đựng thức ăn.
Trên tủ đang bầy một đĩa đậu phộng chiên dầu, Beta liền nhảy vào ăn ngon lành, còn cố ý rải đậu phộng xuống khắp nơi.
Cậu chủ vẫn đang ngủ say.
Beta đẩy một cái chảo từ trên tủ xuống đất.
“Xoảng!”
Cậu chủ đã tỉnh dậy.
Lợi dụng thời cơ, Beta liền lớn tiếng gọi Mimi.
- Chuột! - Cậu chủ hoảng hồn, lấy chăn trùm lên tủ đựng thức ăn - Mau bắt lấy nó!
Nhưng Beta đã mau chóng chuồn xuống gầm giường.
- Ai bảo mày đuổi Mimi đi! Đấy, giờ chuột lại tới hỏi thăm rồi đấy!
- Con…
- Chuột rải đậu phộng đầy khắp nhà rồi!
Gia đình cậu chủ cãi cọ ầm ĩ.
Đúng vào lúc mọi người đang không biết làm sao, Mimi xuất hiện trước mặt cậu chủ - như một thiên sứ giáng trần.
- Mimi! - Cậu chủ vui đến mức nhảy cẫng lên.
- Mimi trở về rồi! - Cả nhà cậu chủ cùng hô lớn.
- Mau mang thức ăn đến cho Mimi!
- Mau đi tắm cho Mimi!
Mimi được cả nhà tiếp đãi thật là long trọng.
Ở dưới gầm giường, Beta nhìn thấy tất cả mọi chuyện, trong lòng nó hơi băn khoăn. Nó cũng đã tưởng tượng ra cảnh Mimi được mọi người tiếp đãi thế này từ trước, nhưng nó biết đấy chỉ là nằm mơ. Nhưng giờ nó biết chắc, chính nó đã giúp Mimi được như vậy. Thế mà nó lại phải đi diễn một vai phụ chẳng vẻ vang gì để đổi lấy cái sự vinh quang của Mimi khi xuất hiện trước mặt cậu chủ.
Mimi chui vào gầm giường để cảm ơn Beta.
- Mimi đi bắt chuột rồi! - Cậu chủ nói lớn.
Câu nói của cậu chủ làm Beta sợ run. Nó luống cuống chui vào xe tăng, đóng chặt nắp khoang lại… Ai có thể dám chắc Mimi không xông tới bắt gọn lấy nó để dâng tặng cậu chủ?
- Beta! Beta! - Mimi đứng cạnh xe tăng gọi nó.
- Có chuyện gì? - Beta hỏi.
- Cảm ơn cậu! - Mimi cảm kích nói.
- …… - Beta không nói gì.
- Cậu ra đây đi, tớ mang đồ ăn ngon đến cho cậu rồi đây. - Mimi nói.
Beta càng nghĩ càng thấy buồn phiền: tại sao Mimi có thế đường hoàng được con người chiều chuộng, còn nó lại phải chui rúc dưới cái gầm giường vừa ẩm vừa tối này. Điều càng làm Beta bực mình là Mimi còn lấy cái danh nghĩa đi bắt chuột để chui vào đây với nó.
Mimi đã hiểu vì sao Beta lại buồn, nó vừa khóc vừa nói:
- Beta đừng buồn nữa. Tớ thật sự muốn đổi vị trí, cho cậu làm mèo, tớ làm chuột. Cậu đã giúp tớ quay về nhà, nhưng lại phải chui rúc dưới này nghe người ta mắng nhiếc. Lúc nãy nghe cậu chủ mắng cậu, tớ cũng buồn lắm. Chúng ta đi nào, Beta, tớ muốn ra ngoài chu du cùng cậu.
Beta liền mở nắp xe tăng, nó chui ra ngoài.
- Nín đi, đừng ngốc như vậy, ở đây thoải mái thế cơ mà! Tớ chẳng buồn tí nào đâu, chỉ cần cậu không bị đánh là tớ vui rồi. - Beta vừa nói vừa dụi dụi mắt.
- Ngày mai tớ đi rồi, cậu ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. - Beta dặn Mimi.
- Cậu mà đi nhất định cậu chủ sẽ lại đuổi tớ. - Mimi nói.
Beta thấy lời Mimi nói không sai chút nào.
- Cậu cứ sống ở đây, mỗi ngày đều có cơm ăn nước uống. - Mimi đề nghị.
- Như vậy không đươc, tớ phải ở bên Shuke.- Beta nói.
Mimi thầm xấu hổ, nó thấy Beta thật là trung thành với bạn bè. Beta chợt nảy ra một sáng kiến.
- Mimi, tớ vừa nghĩ ra một kế hay, nhưng cậu không được chê bẩn.
- Cách gì vậy?
- Tớ để lại một ít phân của tớ cho cậu. Mỗi ngày cậu lấy ra một ít rắc lên bàn ăn của cậu chủ, cậu chủ nhất định sẽ không đuổi cậu đi nữa.
Mimi nghĩ ngợi, cách này quả là tuyệt.
- Nhưng nếu dùng hết rồi thì làm sao? Cứ hai ngày cậu mang tới cho tớ một lần được không? - Mimi lo lắng.
- Hai ngày mang một lần? Chuyện này tớ chịu thôi. - Beta lè lưỡi.
- Vậy khi nào dùng hết phân chuột thì cậu chủ cũng sẽ đuổi tớ đi thôi. - Mimi buồn rầu nói.
Mắt Beta bỗng sáng bừng lên, nó nói với Mimi:
- Hay là tớ dạy cậu tiếng kêu của loài chuột nhé! Cậu biết kêu giống chuột rồi, mỗi tối lại kêu một lúc, cậu chủ nghe thấy tiếng sẽ không đuổi cậu đi nữa đâu, mỗi ngày lại còn mang đồ ăn cho cậu nữa ấy chứ.
Mimi thấy kế sách này thật là tuyệt diệu.
- Nào, bây giờ tớ sẽ dạy luôn. - Thầy giáo Beta nói.
- Chít! - Beta làm mẫu.
- Meo! - Mimi tập phát âm theo.
- Không phải “meo” mà là “chít”.
- Chứt!
- Cũng không phải “chứt” mà là “chít”, nhớ nhìn kĩ miệng tớ này. Beta nhe răng ra, nhếch mép sang hai bên. Mimi bắt chước khẩu hình của Beta.
- Chi!
- Không đúng, không đúng, chít!
- ….. – Mimi không dám phát âm nữa.
- Đừng bỏ cuộc, muốn sống yên ổn thì phải chịu khó một chút. Cậu nhìn xem cậu chủ học ngoại ngữ cũng khó khăn thế cơ mà. Nào, thử thêm lần nữa, chít!
- Chích!
- Tốt, sắp được rồi! Chít!
- Chích… chít!
- Đúng rồi! Cứ như vậy nhé! Thử lại lần nữa nào.
- Chít! Chít! Chít!
Cuối cùng thì Mimi cũng học kêu được giống loài chuột. Sau khi Beta đi, cậu chủ sẽ tiếp tục chiều chuộng Mimi.
Để bảo đảm, Beta quyết định cho Mimi luyện tập một lần nữa.
Nằm dưới gầm giường, Mimi liên tục kêu “Chít! Chít”, vừa kêu nó vừa lấy móng chân cào lên thùng giấy.
Cậu chủ nghe thấy tiếng kêu liền tỉnh giấc, cậu bật đèn lên.
- Chít! Chít!
- Meo! Meo!
- Chít! Chít!
- Meo! Meo!
Mimi lúc thì giả làm tiếng chuột, lúc lại kêu tiếng mèo. Đồng thời nó lại chạy nhảy cào cấu lung tung dười gầm giường, giống như đang xảy ra một cuộc ác chiến giữa mèo và chuột vậy.
- Mọi người nghe kìa! Mimi đang bắt chuột đấy! - Cậu chủ nói với mọi người trong nhà.
Dưới gầm giường càng lúc càng huyên náo, cậu chủ nằm trên giường cứ thích chí cười khanh khách. Beta thì đứng trên tủ quần áo, hoa tay múa chân.
Không thấy chuột kêu nữa, Mimi vẫn đang “Meo! Meo!”
- Bắt được rồi! Bắt được rồi! - Cậu chủ cao hứng nhảy tót xuống giường, bò lổm ngổm trên sàn nhà nhòm xuống gầm giường.
Mimi vừa giả bộ nhai nhai vừa hùng dũng bước ra từ gầm giường.
Cậu chủ hoan hỉ vỗ vỗ lên đầu Mimi: “Nhanh như vậy đã ăn thịt được con chuột đáng ghét!” - Cậu khen ngợi Mimi.
Beta lại cảm thấy hơi buồn, nhưng chỉ một lúc lại hết.
Sau khi cậu chủ đi ngủ, Beta nhảy xuống khỏi tủ quần áo, chui vào gầm giường.
- Y như thật! - Beta thấy đã có thể trao bằng tốt nghiệp cho Mimi được rồi.
- Xin lỗi, cậu giúp tớ, vậy mà mỗi lần cậu chủ khen tớ thì lại đều mắng chửi cậu, xin lỗi Beta. - Mimi thấy trong lòng rất buồn.
- Không sao, tớ không sợ bị mắng đâu. - Beta an ủi Mimi.
Đột nhiên Beta giật mình: “Chết, đến giờ liên lạc với Shuke rồi!”.
Beta chui vào xe tăng, đeo tai nghe vào.
- Shuke! Shuke! Tớ là Beta đây! Cậu trả lời đi!
- ……..
- Shuke! Shuke! Tớ là Beta đây! Cậu trả lời đi!
- ……..
- Shuke! Shuke! Tớ là Beta đây! …..
- ……..
Thôi chết! Shuke nhất định là xảy ra chuyện gì rồi! - Beta chui vào xe tăng, lo lắng nói với Mimi:
- Tớ phải đi ngay. Tạm biệt!
- Tớ đi cùng với cậu! - Mimi chẳng phân vân gì nói luôn. Thời gian ở bên cạnh Beta tuy không lâu, nhưng Mimi đã hoàn toàn thay đổi.
- Cậu ư? Cậu không ở đây hưởng phúc nữa ư? - Beta hỏi.
- Không chừng tớ có thế giúp được cậu đấy! - Mimi nói.
Beta cảm thấy có một con mèo ở bên cạnh sẽ an toàn hơn rất nhiều, thế là nó liền đồng ý.
Mimi và Beta mau chóng rời khỏi nhà, đi tới chỗ Shuke với tốc độ nhanh nhất có thể.
Còn tiếp...
|