Tiểu thuyết

Thứ bảy, 31/05/2008, 11:44
 

Pipilu và Shuke - Beta (phần 20)

Trịnh Uyên Khiết

Chương 20

Cuộc không chiến thực thụ giữa Shuke - Beta và các máy bay mô hình.
Pipilu không cho Shuke và Beta bắn rơi máy bay của trường mình.
Mèo Mướp định ám hại Shuke và Beta.

Tất thảy các tuyển thủ tham gia thi đấu cảm thấy như bị chọc tức, bèn lập tức vào hùa với nhau, quyết định bắn rơi chiếc trực thăng này trong phần thi không chiến.

Trọng tài vừa ra hiệu lệnh “Trận không chiến bắt đầu”, mấy chục chiếc máy bay ùa lên, nhất loạt xông về phía trực thăng của Shuke và Beta.

- Shuke, mau chạy đi! - Pipilu thấy bao nhiêu máy bay xúm lại vây đánh trực thăng của Shuke như thế bèn rất lo sợ.

- Đừng bỏ chạy! Chúng ta phải làm cho Pipilu mở mày mở mặt! - Beta không đồng ý chạy trốn..

- Đúng, cậu mau chuẩn bị đạn đi! - Shuke nói.

Một chiếc máy bay tiêm kích tranh xông lên trước. Beta nạp đạn vào nỏ, kéo căng dây cung, ngắm thẳng vào chiếc máy bay.

- Bắn! - Shuke nói.

Beta bóp cò, đạn sỏi bắn vụt ra, lao trúng vào chiếc máy bay tiêm kích nọ.

Toàn bộ sân vận động hò reo ầm ĩ. Máy bay trực thăng có đạn! Nó có thể bắn rơi đối phương! Bọn trẻ con kinh ngạc, đây đúng là một cuộc không chiến thực sự.

Pipilu vỗ đến rát cả tay.

- Cẩn thận đằng sau! - Pipilu nhắc Shuke.

Shuke đã sớm đề phòng một chiếc máy bay màu xanh muốn đánh lén đằng sau. Lúc ấy, đằng trước lại có một chiếc máy bay chuồn chuồn phi thẳng tới.

Chiếc máy bay chuồn chuồn sắp sửa đâm vào thì ngay lập tức, Shuke nhanh như cắt cho trực thăng bay thẳng lên cao. Hai chiếc máy bay kia bị mất đà đâm sầm vào nhau.

Cảnh tượng ngoạn mục khiến cho cả trọng tài cũng vỗ tay hoan hô.

Beta lại liên tiếp bắn rơi hai chiếc máy bay.

- Cậu bắn chuẩn lắm! - Shuke khen ngợi.

- Bắn pháo còn được nữa là bắn nỏ, thế này thì nhằm nhò gì! - Beta đắc ý.

Lúc đó hãy còn mười mấy chiếc máy bay địch, chúng không dám lại gần máy bay trực thăng, chỉ dám bay lòng vòng ở phía xa.

- Chúng ta tấn công tiếp nhé? - Beta đề nghị.

- Được. - Shuke quay đầu máy bay, xông đến gần một chiếc máy bay màu trắng. Beta ngắm chuẩn, sẵn sàng phát xạ.

- Đừng bắn! Đừng bắn! Đó là máy bay của trường tớ đấy! - Tiếng gọi gấp gáp của Pipilu truyền qua tai nghe.

- Đừng bắn! - Shuke vội ngăn Beta.

- Sao thế?

- Đấy là máy bay của trường Pipilu.

- Chẳng phải là nhà trường không cho Pipilu tham gia đội máy bay còn gì?

- Ai biết được! Cậu ấy bảo đừng bắn thì thôi, phi công là phải tuân theo chỉ huy dưới mặt đất, hiểu chưa?

- Còn máy bay nào không được bắn nữa, nói xem! - Beta nói với giọng không vui.

Sau một tiếng đồng hồ chiến đấu, sân vận động chỉ còn sót lại máy bay trực thăng và máy bay của trường Pipilu.

Toàn bộ thầy trò trong trường liền ùa đến bên các thí sinh, tung hô bọn họ lên.

Trọng tài và những khán giả khác sững sờ trước sự biến mất đột ngột của chiếc trực thăng.

Đó là do Shuke và Beta làm theo mệnh lệnh của Pipilu mà tha cho chiếc máy bay trắng. Hai đứa không hiểu vì sao Pipilu lại làm như vậy. Ban đầu chúng muốn giúp cho Pipilu được tự hào hãnh diện một phen.

- Em xem người ta kìa, ai ai cũng vui mừng vì trường ta đạt giải nhất, có mỗi mình em là dửng dưng với tất cả, chẳng có lòng tự hào gì cả! - Cô giáo lại nói móc Pipilu.

Pipilu không để ý đến những lời nói của cô giáo, nó chạy vội về nhà để cảm ơn Shuke và Beta.

Pipilu có nằm mơ cũng không ngờ rằng hoạ lớn sắp ập xuống đầu hai người bạn mới.

Mèo Mướp nhân cơ hội Pipilu không có nhà, rình cho Shuke và Beta vừa đáp xuống ban công lập tức xông tới tóm lấy chiếc trực thăng. Nó đem máy bay trực thăng lẫn hai chú chuột trong đó nhét vào một cái hộp đã chuẩn bị từ trước, sau đó gói kín cái hộp lại, rồi đá bay vào tít vào trong gầm giường.

Lúc Pipilu chạy vào phòng, Mèo Mướp đang nằm ườn trên bàn giả vờ ngủ.

Pipilu tới bên ban công, không thấy chiếc trực thăng đâu cả. Trong phòng cũng không có.

- Có thấy Shuke và Beta đâu không? - Pipilu vỗ vỗ vào Mèo Mướp.

Mèo Mướp ngáp dài một cái rồi lắc đầu.

Pipilu lo cuống lên. Cậu đứng ngoài ban công nhìn tứ phía, chẳng thấy bóng dáng chiếc trực thăng đâu cả.

“Lại hết pin? Bị người ta lấy mất? Đang bay gặp sự cố?” Pipilu vò đầu nghĩ ngợi.

Pipilu nhớ ra chiếc xe tăng trong cặp sách. Cậu lôi nó ra, mở nắp xe tăng, nhấc chiếc máy bộ đàm nhỏ xíu lên.

- Shuke, Shuke! Cậu đang ở đâu? - Pipilu hốt hoảng gọi.

- Tớ là Shuke đây! Tớ là Shuke đây! Tớ đang ở trong chiếc hộp dưới gầm giường! Tớ đang ở trong chiếc hộp dưới gầm giường!

- Dưới gầm giường? Trong chiếc hộp? - Pipilu ngơ ngác. Cu cậu chui vào trong gầm giường, với lấy cái hộp rồi mở ra, chiếc trực thăng đang nằm trong đó.

Mèo Mướp giật nảy mình, toàn thân nó run lập cập, nó nghĩ thể nào Pipilu cũng không để cho nó thoát.

Pipilu lấy chiếc trực thăng từ trong hộp ra.

- Sao các cậu lại ở trong này? - Pipilu ngạc nhiên hỏi.

- Bọn tớ đùa cậu chút thôi mà! - Shuke thấy Mèo Mướp đang run lập cập, nó không nhẫn tâm tố cáo con mèo nanh ác.

- Ừ, đùa thôi mà! - Beta cũng gật đầu liên hồi.

- Các cậu nghịch quá, làm tớ cuống cả lên! - Pipilu cười.

Mèo Mướp thở phào nhẹ nhõm.

Pipilu đem những món ăn thịnh soạn nhất đãi Shuke và Beta một bữa. Ăn xong, Shuke và Beta quyết định tạm biệt Pipilu, chúng cảm thấy ở gần Mèo Mướp thật là lành ít dữ nhiều. Pipilu tìm mấy cục pin mới toanh tặng cho Shuke và Beta, lại còn cho chúng nó rất nhiều đồ ăn.

- Sau này chúng tớ sẽ đến thăm cậu. - Shuke nói.

- Tớ sẽ đợi các cậu! - Pipilu không nỡ thấy Shuke và Beta bay đi mất, nhưng cũng không dám giữ lại lâu. Nếu để mẹ phát hiện ra chiếc máy bay không rõ lai lịch này thì thể nào mẹ cũng đem nộp cho cô giáo!

Shuke leo lên máy bay, Beta chui vào xe tăng.

Màn đêm sắp sửa buông xuống. Trực thăng lại kéo xe tăng bay đi. Pipilu đứng ở ban công vẫy tay chào hai người bạn nhỏ mãi.

Một trận ác chiến trong rừng đang chờ đợi Shuke và Beta.

Còn tiếp...

Các bài khác:
 

Lần đầu bên nhau (trích, phần 3)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 2)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 1)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 3)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 2)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 1)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z