|
Pipilu và Shuke - Beta (phần 16)
Trực thăng và xe tăng lặng lẽ đáp xuống sân thượng. Shuke và Beta đang chuẩn bị mở cửa khoang lái thì cả hai bỗng rùng mình: một tên Mèo Mướp đang ngồi trên ban công, nhìn hau háu vào chiếc trực thăng.
Chương 16
Balu âm mưu hất tung Beta khỏi máy bay; Máy bay trực thăng rơi vào trong ống khói; Shuke cho máy bay đỗ tại sân thượng.
Beta mở nắp xe tăng, thò đầu ra ngoài, gió ù ù thổi bên tai. Nó đội mũ vào.
Chiếc trực thăng vẫn rít lên trong không trung. Beta ngẩng đầu nhìn, chiếc móc sắt vừa nhọn vừa dài, muốn leo lên tới nơi cũng không dễ dàng gì, vớ vẩn là ngã tan xác.
Beta nhìn xuống dưới mà thấy hoa mắt chóng mặt, chân tay bủn rủn.
Chiếc trực thăng lúc lên cao lúc xuống thấp, khi rẽ trái khi rẽ phải, có thể đâm vào đâu đó bất cứ lúc nào.
- Đằng nào cũng chết! - Beta cắn răng, chui ra khỏi xe tăng. Hai tay nó bám chặt vào cái móc sắt, bắt đầu leo lên.
Bình thường, mấy chuyện leo trèo lên bàn ghế, tủ áo đối với Beta chẳng là gì, nhưng bây giờ, cứ leo lên một bước là nó lại phải dồn hết sức lực. Bốn bề gió lộng sẵn sàng thổi bay nó bất cứ lúc nào.
Khi Beta sắp sửa tóm được chân máy bay, Balu liền phát hiện ra nó.
Balu hiểu rằng, một khi Beta leo được lên đây thì kế hoạch cướp máy bay của nó sẽ tan thành cát bụi. Lúc đấy, Shuke và Beta không quăng nó ra khỏi máy bay mới là lạ!
Balu đột nhiên buông Shuke ra, lao về bàn điều khiển, gạt cần lái một cách dữ dội. Nó đang định hất tung Beta xuống đất.
Máy bay trực thăng bắt đầu lắc lư từng hồi khiến Beta tuột tay, nó trượt chân ngã xuống.
May mà Beta đã sớm đề phòng, lúc nãy nó đã quấn chặt đuôi vào cái móc sắt như một sợi dây an toàn.
Beta chới với trong không trung, nó cố gắng bám chặt lấy đuôi máy bay.
Shuke phát hiện ra Beta đang gặp nguy hiểm, nó lao tới gạt phắt Balu khỏi bàn điều khiển.
Máy bay trực thăng lao thẳng xuống dưới.
Beta bỗng thấy tối sầm lại, một luồng khói nồng nặc xộc vào mũi khiến nó ho khù khụ.
Trực thăng và xe tăng đã rơi vào trong ống khói mất rồi!
Làn khói dày đặc cuồn cuộn làm cho Beta cay xè mắt, ho liên tục, trực thăng càng xuống thấp, nó càng thấy nóng.
Balu sợ phát khiếp, lúc này thì cái gan hổ của nó cũng không bằng cái gan thỏ đế.
Trong ống khói tối thui, chẳng nhìn thấy gì cả. Shuke kéo cần điều khiển, trực thăng lại bay lên cao. Shuke biết rằng trực thăng có thể va đập vào thành ống khói bất cứ lúc nào, nhưng nó chẳng còn cách nào khác, đành phó mặc số phận cho ông trời vậy.
Một kỳ tích đã xảy ra, chiếc trực thăng đã bay ra khỏi ống khói!
Beta hít một hơi dài, nó nhảy bật lên một bước, tóm chặt vào chân máy bay.
Beta tháo đuôi ra khỏi móc sắt, leo lên máy bay.
Balu định khoá chặt cửa máy bay lại, nhưng nó đã chậm một bước. Shuke đã mở toang cánh cửa, Beta liền xông vào.
- Tôi đầu hàng! Tôi đầu hàng! - Balu kinh hãi lui vào trong góc.
Shuke và Beta tháo cục pin trên người nó ra, Balu ngã vật ra đất.
Hai đứa ôm nhau một cái thật chặt. Khắp người Beta đều bị nhuộm đen thui.
Shuke và Beta đã đập tan kế hoạch cướp máy bay.
- Cậu giỏi lắm! - Shuke vừa lái máy bay vừa khen Beta.
- Làm sao bằng phi công như cậu được! Lại còn dùng chân lái máy bay cơ đấy! - Beta nghe Shuke nói đến “chiêu” dùng chân đạp cần điều khiển nên thấy khâm phục vô cùng.
“Tên này cũng thật là ghê gớm!”. Beta quay lại nhìn Balu.
- Tìm một nơi nào đấy thả nó xuống đi! - Beta đề nghị.
- Vừa hay đây lại là nhà máy phát điện, mọi người ở đây ai cũng biết về điện. - Shuke đồng ý. Nó tìm một nơi hạ cánh.
Máy bay từ từ hạ thấp xuống. Xe tăng của Beta đáp xuống trước, máy bay trực thăng đáp ngay bên cạnh.
- Chết rồi, máy bay của tớ sắp hết pin rồi! - Shuke nói.
- Đây là pin trên người Balu! - Beta đưa cục pin cho Shuke.
- Thế còn…- Shuke nhìn Balu đang nằm trong khoang lái.
Beta cũng nhớ ra nếu Balu mà không có pin trong người thì quả tim của cậu ta cũng sẽ ngừng hoạt động.
- Hay là lắp lại cho nó đi. Nếu cứ thế này mà ném nó ra ngoài, thì chẳng mấy chốc sẽ bị mèo ăn thịt mất. - Shuke nói.
Beta lắp pin cho Balu. Balu đứng bật dậy.
- Cậu đi đi, đây chính là nhà máy phát điện đấy. - Shuke mở cửa khoang lái và nói với Balu.
Balu không ngờ rằng Shuke và Beta lại khoan dung cho mình như vậy, nó ngẩn người ra một hồi.
- Mau đi đi! - Beta thúc giục.
- Thật sự xin lỗi các cậu! - Balu cúi người nói rồi chạy ra ngoài.
- Bây giờ chúng ta phải làm sao? - Beta hỏi Shuke.
- Ban nãy tớ nhìn thấy cách đây không xa có một thành phố, chúng ta đến đó tìm pin vậy. - Shuke nói.
- Liệu có bay nổi không? - Beta lo lượng pin còn lại không đủ dùng.
- Được mà. - Shuke nổ máy. - Cậu cũng lên máy bay đi.
Beta gật đầu. Nó không dám rời khỏi máy bay nữa.
Chiếc xe tăng vẫn được treo phía dưới máy bay, cả hai cùng bay về phía thành phố. Trời tối dần.
- Balu chắc sẽ không doạ người khác nữa đâu nhỉ! - Beta nói.
- Những người ở trong nhà máy điện đều hiểu biết về điện, chẳng ai sợ nó đâu! - Shuke vừa lái máy bay vừa nói.
- Nhìn xem, ở đằng kia có nhiều đèn quá! - Beta thốt lên.
- Đến thành phố rồi!- Shuke bắt đầu hạ thấp máy bay.
Chiếc trực thăng bay trên thành phố.
- Hết pin rồi! - Shuke nắm cần điều khiển giật giật mấy cái, máy bay không thể điều khiển được nữa.
- Làm sao bây giờ? - Beta lo lắng.
- Mau tìm nơi hạ cánh thôi. - Shuke chú ý quan sát mặt đất.
- Dưới kia có một cái sân thượng. - Beta nhắc.
Thế là đành phải hạ cánh khẩn cấp trên sân thượng toà nhà kia vậy.
Trực thăng và xe tăng lặng lẽ đáp xuống sân thượng. Shuke và Beta đang chuẩn bị mở cửa khoang lái thì cả hai bỗng rùng mình: một tên Mèo Mướp đang ngồi trên ban công, nhìn hau háu vào chiếc trực thăng.
Còn tiếp...
|