Tiểu thuyết

Thứ tư, 23/04/2008, 14:08
 

Pipilu và Shuke - Beta (phần 9)

Trịnh Uyên Khiết

Chương 9

Shuke ngăn không cho Beta bắn cảnh sát mèo.
Beta lái xe tăng đâm ngã cảnh sát mèo.
Shuke và Beta bị bao vây.

Ba chú lính cảnh sát mèo tiến lại gần chỗ Shuke và Beta. Beta khoá chặt nắp xe tăng, hai đứa ngồi im thin thít nhưng trống ngực thì cứ đập thình thịch liên hồi, nó sợ đến nỗi không dám thở mạnh.

Beta áp mặt vào kính tiềm vọng, thấy ba chú lính mèo ngày càng tiến gần tới.

- Máy bay của cậu làm sao sửa được nữa bây giờ? Thật không chịu nổi! - Beta khẽ trách Shuke vì nó quá sợ lũ mèo.

- Từ trước đến giờ có bị trục trặc tí nào đâu! Ai bảo xe tăng của cậu nặng quá! - Shuke đổ hết trách nhiệm lên đầu Beta.

- Thì tớ có mời cậu lôi xe tăng của tớ lên trời đâu. - Beta tức giận.

- Thôi bỏ đi, bỏ đi. - Shuke thấy bây giờ không phải là lúc cãi cọ. - Nhìn xem, bọn chúng đang định làm gì?

Qua kính tiềm vọng, Beta thấy ba chú cảnh sát mèo đang đứng trước cái xe tăng, chúng đang soi mói dò xét nó một cách hiếu kỳ. Một chú táy máy vào dây xích, một chú khác tiến gần đến chiếc trực thăng.

Beta nhồi một viên đạn sỏi vào nòng súng, ngắm bắn một chú mèo.

- Đừng bắn! - Shuke khẽ nói.

- Sao? - Beta thắc mắc.

- Bây giờ chúng còn chưa biết có gì bên trong xe tăng, cậu mà bắn là thể nào chúng cũng xử lý tụi mình. Hơn nữa, chúng ta còn chưa rõ đây là đâu, xem chừng muốn thoát ra cũng không phải chuyện dễ, tốt nhất là đừng nên manh động.

Beta thấy Shuke nói rất có lý nên không bắn nữa.

- Nhưng chúng ta không thể ở lì mãi trong này được! - Beta thực sự rất sợ ba chú mèo kia.

- Chúng ta đi chỗ khác xem, tránh khỏi bọn mèo đã rồi hẵng hay! -Shuke cũng rất sợ mèo. Lần trước nó tham dự yến tiệc của Kiến Chúa, suýt nữa bị cái gã Mèo Mướp kia ăn thịt. Điều này nó mãi không dám quên, cứ nghĩ đến là lại rùng mình.

Lúc đó, một chú mèo leo lên xe tăng. Beta ấn nút khởi động, xe tăng bỗng tiến lên phía trước, hất tung chú mèo xuống đất.

Ba chú mèo định thần lại, đuổi theo sau chiếc xe tăng.

- Nhanh, nhanh nữa lên! - Shuke giục Beta.

Beta đã ghì chặt núi tăng tốc rồi, cỗ xe tăng gầm rít lên lao về phía trước.

- Cậu định bỏ mặc cái máy bay à? - Beta vừa lái vừa hỏi.

- Dụ ba tên kia đi đã, lát nữa sẽ quay về sửa.

“Cái cậu này thật lạ!”. Beta nghĩ thầm. Nó không thể không thừa nhận rằng Shuke cũng thật là nhanh trí.

Shuke thấy trong xe tăng có một đống đậu phộng, nó vớ lấy một hạt.

- Tớ ăn được không? - Nó vừa cho tọt vào mồm, vừa hỏi.

Beta gật đầu. Shuke bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Đi qua hai căn nhà, xe tăng đã ra đường cái.

Khung cảnh bên ngoài làm cho Beta phải há hốc kinh ngạc bèn phanh gấp lại. Shuke va “cộp” đầu vào xe tăng.

- Cậu làm gì vậy? - Shuke bực mình. - Đến phanh cũng không bảo trước cho người ta!

- Nhìn kìa! - Beta gọi Shuke lại, chỉ cho nó nhìn qua kính tiềm vọng.

Shuke áp mặt vào kính tiềm vọng, kinh ngạc đến mức tim suýt nhảy ra ngoài: trên đường phố đâu đâu cũng là mèo.

- Quay xe! - Shuke vội nói.

Xe tăng quay đầu lại, đi về hướng khác. Chưa đi được bao xa thì Beta lại phanh gấp một cái.

Shuke và Beta cuối cùng cũng đã hiểu ra, đây là Kinh Thành Mèo.

Lúc này, các cư dân mèo trên đường đều bị cái vật thể lạ đó cuốn hút, liền đua nhau đổ xô đến vây chật kín xung quanh.

Shuke và Beta bị vây chặt bốn bề, không còn đường thoát.

Còn tiếp...

Theo dòng sự kiện:
Pipilu và Shuke - Beta (phần 8)
Pipilu và Shuke - Beta (phần 7)
Pipilu và Shuke - Beta (phần 6)
Pipilu và Shuke - Beta (phần 5)
Pipilu và Shuke - Beta (phần 4)
Xem tiếp»

Các bài khác:
 

Lần đầu bên nhau (trích, phần 3)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 2)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 1)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 3)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 2)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 1)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z