Tiểu thuyết

Thứ sáu, 04/04/2008, 15:17
 

Pipilu và Shuke - Beta (phần 4)

Trịnh Uyên Khiết

Chương 4

Beta đánh bại Mimi.
Beta dẹp tan viện binh của Mimi.
Mimi nằm thoi thóp vì đói.
Beta ra đi

Qua ống kính tiềm vọng, Beta đã thấy Mimi bước vào, nó ấn nút điều khiển, xe tăng xông về phía trước. Mimi nhìn thấy một cỗ xe tăng lù lù xuất hiện từ dưới gậm giường, còn chưa hiểu đầu đuôi ra sao liền bị xe tăng đâm sầm một cú làm cho cô nàng ngã lăn quay.

Mimi vừa liêu xiêu đứng dậy, xe tăng liền lao tới húc một cú nữa, Mimi lại ngã lộn tùng phèo. Mimi hoảng hốt vội nhảy tót lên bàn, thở hổn hển nhìn cỗ xe tăng dũng mãnh.

Ngay sau đó, nắp xe tăng mở ra, Beta liền xuất đầu lộ diện.

- Này, sao thế? Sợ rồi à? - Beta cười nhạo báng.

Mimi vừa thấy Beta liền hung hăng lao xuống. Beta vội vàng chui vào xe tăng. Chờ cho Mimi vừa tiếp đất, xe tăng lại lao tới đâm sầm vào đầu Mimi một cú như trời giáng làm cô ả nảy đom đóm mắt. Mimi choáng váng, luống cuống nhảy lên bàn. Lần này thì Beta không cần để ý gì đến Mimi nữa, nó lái xe tăng tới bên cái bát ăn cơm, khuân sạch đồ ăn vào trong xe.

Beta ngôi trong khoang lái đánh chén một bữa ra trò, thơm ngon đáo để! Qua ống kính tiềm vọng, Beta thấy Mimi đang cáu tiết giậm chân huỳnh huỵch lại càng thêm khoái chí, ôm bụng cười hể hả.

Hôm đó, Mimi không ăn uống gì được. Beta quyết định từ giờ trở đi nó sẽ ở mãi trong xe. Nó kiếm một ít vải bông, phủ thành một chiếc giường mềm mại ấm áp trong xe. Nó lại tìm một chiếc hộp giấy dùng để làm kho lương thực.

Ban ngày, xe tăng của Beta yên vị nấp dưới gầm giường. Ban đêm, nó bắt đầu lái xe tăng đi đánh chén đồ ăn của Mimi.

Hễ vào ban đêm là toàn bộ gian phòng trở thành lãnh địa riêng của nó. Nó cứ thoả thích tung hoành ngang dọc, len lỏi mọi ngóc ngách, truy đuổi Mimi khắp nơi khiến cô ả cả đêm phải ba chân bốn cẳng chạy trốn.

Mimi quyết định đi cầu viện binh.

- Tên Beta chết tiệt, ngươi cứ chờ đấy, lát nữa ta sẽ cho cái mai rùa của nhà ngươi lật chổng ngược lên trời cho mà xem. Hứ! - Mimi vừa nói vừa chạy biến khỏi phòng.

“Chết, ả ta mà gọi thêm mười mấy đứa nữa đến, lật úp xe tăng của mình thì toi mất.” Beta lo lắng toát mồ hôi.

Bỗng Beta nhìn thấy khẩu pháo trên xe. Đúng rồi, phải dùng khẩu pháo kia bắn cho chúng nó sợ thì thôi! Nhưng kiếm đâu ra đạn đây, Beta đảo quanh một hồi và nảy ra sáng kiến. Ở chân giường có một rổ đậu phộng. Beta bèn xách mấy cái túi to ra, nhét đầy đậu phộng vào bên trong rồi khuân về xe. Nó nạp thử một hạt đậu phộng vào nòng pháo, rồi nhấn nút. “Bùm!”. Một viên đạn lao ra.

Beta thấy còn có một cái ống kính, thì ra đó là ống ngắm. Nó lại nạp tiếp một “viên đạn”, ngắm vào quả khí cầu treo trên tường rồi ấn “tạch” một cái. “Bùm”. Quả khí cầu nổ tan tành.

Bây giờ Beta chẳng phải e sợ gì nữa, nó hướng nòng pháo ra chính giữa cửa, nhồi đạn xong, nó ngồi chờ Mimi. Quả nhiên một lúc sau, Mimi hùng hổ quay về với năm tên mèo khác theo sau.

- Đâu, nó đâu? - Một gã mèo vàng xộc vào trong phòng rồi hỏi. Gã không tin một con chuột nhép lại có thể đánh thắng được cả mèo.

Chưa nói dứt lời, một tiếng “Pằng” vang lên, cái răng cửa của Mèo Vàng rụng xuống, hắn giãy đành đạch kêu “ngoao ngoao” liên hồi.

Một tên mèo xám lao về phía xe tăng. Beta nhắm đúng vào mũi nó, lại một quả đạn nữa bắn ra chui tọt vào lỗ mũi hắn. Mèo Xám đau quá cúp đuôi chạy mất.

Mấy tên còn lại thì chết điếng người khi thấy một cái xe tăng màu xanh lục lừng lững xông ra, vừa đi vừa nhả đạn như mưa. Bọn mèo tán loạn chen nhau chạy bán sống bán chết.

Từ đó trở đi, cho dù là ngày hay đêm, toàn bộ gian phòng đã trở thành vương quốc của riêng mình Beta, cho dù Mimi có trốn lên tủ quần áo, “đạn cối” của Beta cũng có thể tia trúng.

Mimi vắt óc tính kế mãi nhưng lần nào cũng bại dưới tay Beta. Bát ăn cơm của cô ả đã nghiễm nhiên thuộc về Beta, cậu chủ ngạc nhiên phát hiện ra dạo này đồ ăn thức uống không bị ăn vụng nữa, cho rằng đó là công lao của Mimi nên quyết định thưởng cho Mimi. Cậu chủ ngày ngày vẫn đem cho nó những thứ ngon, nhưng cậu ta đâu có biết, Mimi không ăn một hạt cơm nào vào bụng, tất cả đều được Beta “ăn hộ” mất rồi.

Mimi nhịn đói đã tròn bốn ngày. Buổi trưa hôm nay, cô ả rón rén leo lên bàn ăn.

- Á à! Mày dám ăn vụng à! Hôm nào tao cũng cho mày ăn bao nhiêu thế mà còn chưa đủ à! Đồ tham lam!

Cậu chủ thấy Mimi vẫn cứ ngang nhiên leo lên bàn ăn vụng đồ ăn của cậu liền nổi trận lôi đình, lấy chổi lông gà quật Mimi túi bụi khiến cô ả sợ hãi chạy thục mạng.

Beta nằm dưới gầm giường hả hê vô cùng. Chờ cho Mimi đến bên gầm giường nó liền nổ súng đuổi Mimi ra ngoài.

Tối hôm ấy, cậu chủ trừng phạt Mimi bằng cách dùng dây thừng buộc cô ả lại vào chân ghế.

Xe tăng của Beta từ từ dừng lại bên cạnh Mimi. Sau khi đã chắc chắn Mimi bị trói chặt không thoát đi đâu được nữa, nó liền mở nắp xe tăng, ngồi chễm chệ trên khẩu pháo, hai chân vắt vẻo dương dương tự đắc nhìn Mimi.

Mimi liếc nó một cái rồi nhắm nghiền mắt. Cô ả đói quá, toàn thân mình mẩy lại bị đánh cho đau rát, hoàn toàn kiệt sức, xương cốt rã rời.

Beta muốn chọc cô ả một phen xem sao, nhìn bộ dạng đáng thương của Mimi, Beta lại nhớ đến những ngày mình phải khổ sở chịu đói trước đây. Nó bắt đầu cảm thông cho Mimi, phần nào ân hận đáng nhẽ không nên khiến cho Mimi lâm vào cảnh này.

Beta nhảy tót xuống, đến bên cạnh Mimi.

- Đói bụng là khó chịu lắm đấy, cái này tôi biết mà. - Beta vừa nói vừa bắt đầu nhay đứt sợi dây cho Mimi.

Mimi giương mắt nhìn rồi lại nhắm nghiền.

- Lát nữa tôi sẽ đem đồ ăn cho cô. - Beta vẫn không ngừng nhai đứt sợi dây. Sợi dây thừng bện bằng ni-lông vừa dai vừa chắc, Beta cắn mỏi cả răng, còn sót lại một chút nữa thôi. Beta nghỉ ngơi lấy sức một hồi rồi lại hì hục gặm đứt nốt đoạn cuối cùng.

Mimi đột nhiên bật dậy, ngoạm lấy Beta. Beta không tài nào tưởng tượng được Mimi lại có thể làm như thế. Nó cố gắng nhịn đau, quay đầu lại gặm một nhát vào mũi Mimi.

Mimi đau quá há miệng kêu oai oái, nhả vội Beta ra. Cô ả đói rã ruột, không còn sức lực đuổi bắt Beta nữa.

Beta lại lái xe tăng quay về gậm giường. Nghe thấy tiếng động, cậu chủ liền tỉnh giấc. Cậu ta nghe thấy tiếng gào của Mimi, vội bật đèn lên. Thấy Mimi dám cắn đứt cả sợi dây thừng, cậu ta lại cáu tiết vớ lấy chổi lông gà cho Mimi một trận nữa. Lần này Mimi đã kiệt sức hoàn toàn, lết không nổi chứ đừng nói là chạy trốn.

Đánh cho no đòn, cậu chủ lại trói Mimi vào chân ghế. Beta đã chứng kiến hết, ban đầu thì nó rất tức giận, nhưng về sau lại thấy Mimi cũng thật đáng thương. Nhưng nó nghĩ mãi, nghĩ mãi mà không hiểu tại sao Mimi lại ngoạm lấy nó.

Beta nghĩ rằng nếu mình được ăn uống tử tế mỗi ngày thì Mimi sẽ không có gì ăn. Nếu như Mimi có cơm ăn thì Beta tất phải nhịn đói. Nếu mà cả hai cùng ăn chung thì hay biết mấy. Nhưng xem ra Mimi sẽ chẳng chịu đâu.

“Dứt khoát là như thế, ta phải rời khỏi nơi đây, ra ngoài kia đi đây đi đó mới được!”. Beta hạ quyết tâm, nó không nỡ lòng nào để cho Mimi chịu đói suốt như thế.

Xe tăng của Beta nhẹ nhàng đỗ bên cạnh Mimi. Lần này thì Mimi không dám mở mắt, cô ả đoán thầm thể nào Beta cũng định trả đũa mình cho biết mặt đây mà.

Mimi bỗng thấy có mùi thức ăn thoang thoảng trước mũi, cô ả mở choàng mắt, thấy Beta đang đem thức ăn từ trong xe tăng đặt trước mặt Mimi.

- Tôi sắp đi rồi, tha lỗi cho tôi nhé, tôi không dám nhai đứt dây thừng nữa đâu. - Beta nói. - Cô cứ ăn đi, đói bụng là khó chịu lắm đấy. Thôi nhé, tạm biệt.

Nói rồi Beta chui vào trong xe tăng. Mới nghĩ đến chuyện từ giờ trở đi không còn gặp lại Mimi nữa, trong lòng Beta thoáng chút buồn rầu, thật kỳ lạ.

Beta lại mở nắp xe tăng, nhìn lại Mimi lần cuối, thấy Mimi đang ngấu nghiến ăn những thứ Beta đem cho. Lần đầu tiên Beta thấy, trong mắt Mimi long lanh những giọt nước mắt…

Beta đóng nắp xe tăng lại, bắt đầu lái, ra khỏi phòng bằng cánh cửa nhỏ mà Mimi vẫn đi lại hàng ngày. Ngoài kia sao giăng đầy trời.

Phần 1, 2, 3

Còn tiếp...

Các bài khác:
 

Lần đầu bên nhau (trích, phần 3)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 2)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 1)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 3)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 2)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 1)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z