Tiểu thuyết

Thứ bảy, 29/03/2008, 09:51
 

Pipilu và Shuke - Beta (phần 2)

Trịnh Uyên Khiết

“Tiếng tăm”, trời ạ, lại là hai chữ “tiếng tăm”! Nó khiến cho Shuke cả ngày phải ngộp thở trong bộ quần áo phi công, đội sùm sụp cái mũ nặng trịch lại còn phải quấn đuôi quanh thắt lưng nữa, nóng chết đi được mà chẳng dám cởi ra.

Chương 2

Shuke gặp gỡ các bạn Ong Mật.
Shuke lại buồn phiền vì hai chữ “tiếng tăm”.
Shuke mãi mãi là bạn tốt của mọi người.

Shuke lái máy bay đến bên một khóm hoa. Nó thấy một bầy ong đang say sưa hút mật.

- Hôm nay nhiều mật quá, có khi không mang về hết được, làm thế nào đây? - Một chú ong nói với cả đàn.

- Ừ nhỉ, làm thế nào đây? - Cả đàn lo lắng.

Trong lúc bầy ong đang hoang mang, Shuke thò đầu ra ngoài cửa sổ nói:

- Để tớ giúp các cậu đưa về nhà!

Các chú ong mật giật nảy người, ngẩng đầu nhìn ngó một hồi, thì ra là một chiếc máy bay trực thăng màu vàng óng đang lơ lửng trên không.

- Cậu là ai?

- Tớ là phi công Shuke.

Các bạn ong mật thấy có máy bay đến giúp nên vui sướng vô cùng.

Máy bay đáp xuống giữa bụi hoa, các bạn ong mật khuân tất cả vào trong khoang lái.

- Cậu đi một mình được không, bọn tớ còn phải lấy mật đã. Nhà bọn tớ ở trên cái cây cao nhất bên kia sông. - Một chú ong vàng nói.

Chú ong nâu tỏ ra không an tâm, nói thầm:

- Mình không quen người ta, nhỡ đâu…

- Cậu đừng nghĩ xấu về người ta như thế, tớ dám chắc là không có đâu.

Shuke thấy bạn Ong Vàng tin tưởng mình như thế liền rất cảm động, nó nói:

- Các cậu cứ yên tâm, tớ nhất định sẽ đưa tới nơi.

Máy bay cất cánh. Trong khoang lái thơm nức mùi hương ngọt ngào của mật ong. Hồi bé mẹ Shuke cũng từng cho nó ăn mật ong. Mật ong vừa thơm vừa ngọt lịm khiến nó không bao giờ quên. Shuke quay đầu nhìn số mật ong trên máy bay, nuốt nước miếng đánh “ực” một cái. Nó tự nhủ người ta đã tin tưởng mình như thế thì quyết không được ăn vụng.

Shuke đã thấy con sông nhỏ trước mắt, nó liền bẻ lái rẽ ngoặt sang. Lúc máy bay nghiêng mình, mật ong trong thùng bị tràn ra một ít.

Shuke chấm ngón tay nếm thử. Chà, ngọt thật! Thì ra đây là mùi vị của mật hoa tự nhiên chưa qua chế biến. Shuke nghĩ thầm, đây không thể coi là ăn vụng được, mà là mật ong tự rơi ra ngoài đấy chứ! Nghĩ vậy, nó lại cho máy bay rẽ nghiêng sang một bên khác, lần này thì mật ong tràn ra nhiều hơn.

- Quá hay, không bị gọi là ăn trộm nhưng vẫn được một bữa no. - Shuke hả hê nói một mình.

Shuke đã đưa số mật hoa đến nhà Ong. Nó tất tả lái máy bay đi đi về về giúp các bạn vận chuyển mười mấy lượt, đàn ong đều rất cảm ơn nó. Khi xong việc, đàn ong đem đến cho nó một thùng mật lớn.

- Tớ đã bảo cậu ấy là người tốt mà. - Ong Vàng nói với Ong Nâu.

Shuke nhớ lại lúc mình ăn mật ong của người ta trên máy bay mà không khỏi thấy ân hận.

- Tớ không cần mật ong đâu. - Shuke nói.

- Không được, cậu nhất định phải nhận lấy. - Đàn ong nhao nhao không cho nó từ chối và khuân thùng mật vào trong máy bay cho nó.

- Về sau cậu muốn ăn mật ong thì cứ đến thoải mái, chúng mình đều là bạn mà, đối với bạn bè thì chẳng có gì phải tiếc rẻ cả. Nhưng còn cái thằng chuột đến ăn trộm mật ong lần trước thì bọn tớ phải thẳng tay dạy cho nó một bài học nhớ đời. - Ong Vàng nói.

Shuke vô cùng lo sợ bầy ong mật sẽ phát hiện ra mình là chuột, chào tạm biệt xong, nó liền vội vàng cất cánh.

Shuke bay lòng vòng trên trời một lúc. Nó nghĩ rằng, chỉ cần người ta không biết nó là chuột thì ai ai cũng sẽ thân thiện với nó. Nhưng một khi người ta biết, thì sẽ không bao giờ thèm đếm xỉa gì đến nó nữa. Nghĩ tới đây, Shuke chỉnh trang lại bộ quần áo phi công, quấn chặt lại đuôi quanh thắt lưng rồi đội lại cái mũ phi công.

- Pằng! - Bỗng một tiếng súng nổ lên.

Shuke ngó xuống dưới, thấy một cậu bé đang dùng súng hơi bắn một chú chim sẻ đậu trên cành cây. Đôi cánh của chim sẻ bị thương, nó hoảng hốt nhảy tưng tưng trên mặt đất, cậu bé thấy vậy hí hửng chạy tới.

Shuke lập tức cho máy bay bổ nhào xuống, đáp ngay bên cạnh chú chim sẻ. Nó mở toang cửa và gọi:

- Lên đây mau lên!

Sẻ Non chẳng còn thời giờ để mà đắn đo, nó vội vã leo lên máy bay.

Hú hồn! Cậu bé kia vừa chạy tới thì chiếc trực thăng đã lao vút lên không khiến cậu bé đứng ngây người ra.

- Cậu dũng cảm quá! - Sẻ Non ngưỡng mộ Shuke.

- Cậu bị thương có nặng không?

- Cánh tớ bị chảy máu, đau lắm.

- Sao tên nhóc kia lại bắn cậu?

- Tớ cũng chẳng biết. Cậu ta suốt ngày cầm súng bắn chúng tớ. Mẹ tớ cũng bị người ta bắt chết rồi.

- Con người còn tồi tệ hơn cả loài chuột, nhỉ? - Shuke hỏi.

- Chuột á? Chuột là loài tồi tệ nhất còn gì.

- Nhưng mà chuột thì đâu có cầm súng bắn chết người khác bao giờ! - Shuke nhắc nhở Sẻ Non.

- Họ nhà chuột luôn mang tiếng xấu.

“Tiếng tăm”, trời ạ, lại là hai chữ “tiếng tăm”! Nó khiến cho Shuke cả ngày phải ngộp thở trong bộ quần áo phi công, đội sùm sụp cái mũ nặng trịch lại còn phải quấn đuôi quanh thắt lưng nữa, nóng chết đi được mà chẳng dám cởi ra. Shuke ghét cay ghét đắng cái thứ gọi là “tiếng tăm” này.

- Cậu sao thế? - Sẻ Non thấy Shuke im như thóc bèn hỏi. - À, đúng rồi, tớ quên mất không hỏi tên cậu.

- Phi công Shuke. - Shuke trả lời bằng giọng không mấy hào hứng. Nó không tài nào hiểu nổi, mình đã cứu sống Sẻ Non mà tại sao không thể đường đường chính chính xưng tên thật của mình: chuột nhắt Shuke!

- Cậu thật là tốt bụng, cám ơn cậu nhé phi công Shuke!

Lần này nghe người khác nói cảm ơn, trong lòng Shuke lại không cảm thấy vui vẻ tự hào như trước nữa, vì nó muốn được nghe thấy câu: “Cám ơn cậu, chuột nhắt Shuke.”

Nhưng ngay sau đấy, Shuke liền gạt hết mọi chuyện, nó mời Sẻ Non cùng ăn mật ong. Sẻ Non bảo rằng nó không thích ăn mật ong mà thích ăn sâu cơ. Shuke liền đồng ý đi bắt sâu cho Sẻ Non.

Trời chập choạng tối, Shuke đáp trực thăng nghỉ trên một mái nhà, nó để cho Sẻ Non nghỉ ngơi dưỡng sức trong máy bay, còn nó thì một mình đi ra ngoài bắt sâu bọ. Shuke chưa từng đi bắt sâu bao giờ, nó cặm cụi hì hục một hồi lâu, cuối cùng cũng bắt được mấy con đem về.

Sẻ Non nhìn thấy món ăn mình thích liền ăn ngấu nghiến, Shuke nhìn chú chim sẻ ăn, trong lòng cũng cảm thấy vui vui.

Hôm sau, Shuke đưa Sẻ Non về nhà. Từ khi ra khỏi nhà đến giờ, Shuke luôn luôn làm nhiều việc tốt giúp đỡ mọi người. Chẳng bao lâu sau, ai ai cũng biết đến phi công Shuke - với chiếc trực thăng màu vàng óng luôn đi khắp nơi nơi giúp đỡ mọi người.

Một hôm, Sẻ Non đề nghị mọi người mở tiệc thết đãi phi công Shuke. Chủ trì yến tiệc gồm có Kiến Chúa và Hoàng Hậu Ong Mật, còn có vô số những bạn từng được Shuke giúp đỡ cũng tề tựu đông đủ.

Bữa tiệc rất thịnh soạn, có bao nhiêu là cao lương mỹ vị, tất cả cùng ổn định chỗ ngồi bắt đầu đợi Shuke.

Shuke lái trực thăng đến tham dự yến tiệc. Mấy ngày hôm nay, Shuke đã biết tự bỏ công sức lao động của mình để kiếm ăn, đồng thời cũng có thêm rất nhiều bạn mới. Shuke bay ngang qua một bụi hoa rực rỡ, nó bèn đáp xuống và hái những bông đẹp nhất đem tặng các bạn.

Shuke ngắt một bông hoa đỏ. “Bông này là cho Sẻ Non này.” Nó nghĩ thầm rồi lại ngắt thêm một bông hoa vàng. “Bông này là cho bạn Ong Vàng này.”

Đột nhiên có một luồng gió mạnh từ phía sau thổi tới làm cho nó rùng mình, toàn thân bủn rủn, còn chưa hiểu chuỵên gì đang xảy ra thì hai vai đã bị tóm chặt lấy.

- Xời ạ, ta cứ tưởng là phi công Shuke gì đó ghê gớm lắm, hoá ra là một con chuột nhép! - Một tiếng cười rộ lên sau lưng Shuke.

Shuke ngoái cổ nhìn, ôi trời ơi, thì ra là một tên Mèo Mướp con! Từ nhỏ, Shuke đã nghe mẹ nói rằng mèo là kẻ thù truyền kiếp của dòng họ nhà chuột.

- Ngươi tưởng hoá trang là dễ dàng qua mắt ta được sao? Đi! Ta phải cho bọn chim sẻ kia chứng kiến bộ mặt thật của ngươi, rồi xử lý ngươi sau cũng không muộn!

Vừa mới nghe đến việc bị lôi đến gặp mọi người, Shuke hoảng quá liền van xin thảm thiết:

- Tôi van xin ông, bây giờ ông cứ đem tôi đi xử tử cũng được chứ đừng cho người ta biết tôi là chuột. - Shuke thà chết cũng phải bảo vệ danh dự của mình.

- Đừng có mà nằm mơ! Đi! - Mèo ta không thèm bận tâm đến lời van xin tuyệt vọng của Shuke, điềm nhiên nhấc bổng nó lên rồi xách đi.

“Lần này thì toi rồi.” Shuke nhắm nghiền mắt, hình dung ra cảnh tượng tất cả mọi người xúm vào chửi mắng nó.

- Vị phi hành gia Shuke đáng kính của các ngươi chỉ là một con chuột nhép, mở mắt nhìn cho kỹ đi! - Tên Mèo Mướp quăng phịch Shuke xuống đất.

Shuke lóp ngóp đứng dậy, không dám mở mắt.

Mọi người sững sờ.

- Bây giờ ta sẽ đem nó đi hành hình! Ha ha ha! - Hắn trịch thượng nói như một tên thẩm phán thứ thiệt rồi tóm lấy Shuke.

- Dừng tay lại! - Sẻ Non bay tới trước mặt tên Mèo Mướp. - Sao ông lại hành hình cậu ấy?

- Vì sao á? Vì nó là một con chuột!

- Nhưng cậu ấy không làm việc gì xấu cả!

- Hừm, bọn chuột đứa nào cũng xấu xa hết!

- Không đúng, Shuke không phải là đồ xấu xa.

- Đúng thế, Shuke không phải là đồ xấu xa. - Tất cả mọi người đồng thanh phản đối.

- Nhưng nó là một con chuột mà!- Mèo Mướp luống cuống.

- Là chuột hay không chúng tôi mặc kệ. Chỉ biết đó là Shuke - người bạn tốt của chúng tôi! - Kiến Con hiên ngang nói.

 - Đúng vậy, Shuke là người bạn tốt của chúng tôi! Không cho phép ông đụng đến cậu ấy! - Ong Vàng cũng bay tới, gã Mèo Mướp kia mà dám đụng tới một sợi lông tơ của Shuke thôi là nó sẽ đốt cho nhớ đời.

Shuke xúc động, không cầm được, nước mắt rơi lã chã. Nó cũng không còn sợ thuốc đánh răng trên mặt bị cuốn trôi nữa. Sẻ Non bay tới lau nước mắt cho nó.

- Nào, Shuke, bữa tiệc bắt đầu rồi đấy. - Sẻ Non tuyên bố.

Shuke vui sướng cười tươi, nó liền bỏ ngay cái mũ phi công nóng nực ra, ngồi vào vị trí trung tâm.

- Bọn nó điên hết rồi! Ngồi ăn cùng với một con chuột!- Mèo Mướp lắc đầu, tiu nghỉu bỏ đi, vừa đi vừa nghĩ mãi mà không hiểu tại sao lại như thế.

Từ đó trở đi, Shuke không còn sợ người ta biết mình là chuột nữa. Hàng ngày, nó lại lái chiếc trực thăng màu vàng óng bay lượn khắp nơi, giúp ích cho tất cả mọi người.

Phần 1

Còn tiếp...

Các bài khác:
 

Lần đầu bên nhau (trích, phần 3)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 2)

Lần đầu bên nhau (trích, phần 1)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 3)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 2)

Trần trụi với văn chương (trích, phần 1)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z