Brừm, xe tăng lao ra khỏi gara, suýt chút nữa làm văng cả Quả Bóng Thối xuống dưới. Shuke không biết làm thế nào để dừng, xe tăng sắp đụng vào nhà chờ mất rồi.
Beta nghe thấy nhân viên quay phim vẫn chưa cho phim vào máy quay, nó tưởng như muốn ngất đi được. Nhưng Quả Bóng Thối lại mừng húm, nó lại có thể tiếp tục đánh chén món đậu phộng ngon lành một lần nữa rồi.
Lũ chuột đều cảm thấy rất mãn nguyện với chính mình, chẳng có ai nghĩ tới đời mình lại có thể làm công việc của một nhà biên tập phim. Thật sự làm một biên tập phim thích thú và oai phong hơn làm biên kịch nhiều.
Máy bay của Shuke đã bay lên không trung. Bỗng máy bay chợt rung lắc thật mạnh, Shuke thấy phản lực đúng là khó nhằn hơn trực thăng nhiều, nó quyết tâm phải học cho được bí quyết lái.
Nhìn thấy Robin bị người ta bắt được, Shuke đành bó tay không có cách nào ứng cứu. Đúng vào lúc ấy, Shuke bỗng trông thấy một bóng người quen thuộc xuất hiện trước cửa hiệu giải khát. Shuke đứng ngây ra, đó chính là Pipilu!
Shuke lái trực thăng treo Cướp Biển lơ lửng trên không trung, thoải mái đùa nghịch hắn. Nhưng khi nhìn thấy tay Cướp Biển sắp không giữ nổi cái càng má nữa, Shuke liền cho máy bay dừng lại.
Shuke gật gật đầu, nó không thể để cho Cướp Biển đốt trụi chiếc máy bay thân yêu của nó. Chỉ cần máy bay cất cánh, nó sẽ có cách trị Cướp Biển, vì bầu trời là thiên hạ của nó.