|
Bài thơ tặng chiếc cầu thang xoáy (chùm thơ)
Đoàn Thị Cảnh
Bài thơ tặng chiếc cầu thang xoáy
Tôi viết bài thơ tặng em - chiếc cầu thang xoáy Đã cùng tôi chia sẻ nỗi niềm Nỗi im lìm Của đêm không tối và ngày không sáng.
Từng bậc thang, từng bước chân chống chuếnh Đi về giữa nhớ và quên Giữa ngày và đêm Giữa mặt đất, thiên đường và địa ngục. Lên một bậc là lui về trắc trở Nên em hiểu cùng tôi nỗi nhớ Vơi đầy như giấc mơ Ai trăn trở đêm sâu nghe gió Để giật mình thương kiếp lá mong manh.
Thôi gởi lại em những gì rất xanh Khi tôi chín trên con đường trăm ngả Em niêm phong những bước chân rộn rã Tưng bừng tôi đón người yêu Có luyến bao nhiêu thì tiếc bấy nhiêu, Tôi kết tủa từng bước chân chậm chạp Hoa không nở trên dấu yêu đã mất Lưu bích buồn nên bươm bướm hoá sâu.
Bờ cỏ dại
Tôi có một bờ cỏ dại Mọc trong lòng hoang hoải những ngày xanh Bờ thơm ngát hương chanh Hương quê kiểng níu lòng viễn xứ.
Phải chăng cỏ mọc tự quá khứ Nên xanh tận ngàn sau. Hạt mầm ơi, em có đau Khi bật khóc bằng nụ chào tách vỏ.
Tôi đã lỡ đánh quên bên vệ cỏ lời tỏ tình chưa nói nụ hôn vội Chừ trăn trở đêm sâu không hiểu nổi Nhón gót đi tìm câu nói dối đã quên.
Có đêm Nghe cỏ Rì rầm Có con dế nhỏ thì thầm cùng sương Tôi giờ giữa phố giữa phường Mà nghe cỏ dại ngát hương một trời.
|