Tôi giơ tay chạm phải tháng năm
Chạm phải những nỗi niềm riêng tư thầm kín
Nét rêu phong
Chiều thu bịn rịn
Hoàng hôn lặng lẽ quay về
Tôi thả hồn trên những triền đê
Dòng Hồng Hà cuồn cuộn chảy
Thăng Long
Xưa còn đấy
Một thành phố đổi thay
Một thành phố thanh bình
Tôi yêu sao những sáng bình minh
Gợn sóng Hồ Tây
Gió xào xạc thổi
Thơm thơm mùi cốm mới
Ngọt ngào Hà Nội tôi
Thu nhớ thương
Thật ngỡ ngàng Trời đã sang thu
Hà Nội dịu dàng khoác tà áo mới
Bao ngóng trông thu vàng chờ đợi
Mùa nhớ thương mùa cốm cưới đây rồi
Tôi trở về Hà Nội của tôi
Cửa Bắc
Cửa Nam
Hàng Đào
Hàng Bạc
Hà Nội bây giờ đổi khác
Phố phường tấp nập đông vui
Tôi lục tìm ký ức xa xôi
Cái thủa bơi thuyền trên hồ Phúc Xá
Nườm nượp Long Biên xe từ muôn ngả
Nối đuôi rộn rã Hà Thành
Tôi lặng nhìn mặt nước trong xanh
Tháp bút nghiêng nghiêng soi hình đáy nước
Chợt nhớ nao nao dáng ai thủa trước
Tóc vui vờn gió trong lành
Em có còn nhớ Hà Nội và anh.
Đêm tục lụy
Như hoang dại trong nỗi cô đơn
Chiếc xiêm y em dùng ai cầm mà rách
Tiếng thở than rớt bên bờ lạch
Đêm trăng vườn chuối ai nhìn
Gió mơ màng
Sông nước làm tin
Bỏ tục lụy ra nhìn cho bõ mắt
Dẫu trái tim đã cứng khô nơi những nhát dao rạch mặt
Cầu mong một lúm trinh tuyền
Thả thuyền tình suối mạch đào nguyên
Sao Nguyệt Lão nỡ nối hai tâm hồn đau khổ
Ta đa đoan - Nàng đa tình
Trời đất mần thinh
Đêm phập phồng trăn trở
Ai bảo rằng lầm lỡ
Tự ta xin tạ lỗi cho mình
Không cần mớ ba mớ bẩy
Không cần giấu bụi trúc xinh
Hoa chuối nở Trăng soi hình hai dứa
Thị vẫn là thị
Nàng vẫn là nàng
Và ta lại vẫn đa mang