|
Bài thơ tặng cha mẹ (chùm thơ)
Trân Giang
Bài thơ tặng cha mẹ
Con trở về với vòng tay của mẹ Mái tóc cha đã phủ kín chiều tàn Con sông đầu làng không còn sức thở than Chỉ có mẹ vẫn phù sa tuổi tác
Con nhìn vào thẳm sâu đôi mắt Bỗng thấy ngậm ngùi hình dáng của cha Hoa núc nác vẫn nở trước hiên nhà Nhưng lưng mẹ ngày dần vin vào lũy tre trước ngõ
Con thả lòng mình vào cánh gió Không dám nài mẹ ôm vì sợ mẹ nhọc lòng Cha thở dài sợi tóc thinh không Vẫn đau đáu với cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ
Con trâu, cái cày… với con, giờ trở thành xa lạ Thành phố con đi không có đất để cày Con giật mình nắm chặt bàn tay Bàng hoàng nhận ra những luống cày trên đôi bàn tay cha mẹ
Con lại ra đi, như trở về, lặng lẽ Không giấu nổi nỗi buồn đã hóa nửa cơn mưa…
Bài thơ về cây cải dại
Cây cải mẹ trồng nay đã hóa thành cây cải dại Lặng lẽ giữa đồng, ngơ ngác trổ hoa Con vô tình, chiều thơ thẩn bước qua Nghe mùi cải cay nồng trong sống mũi
Cây cải dại như đời cha lầm lũi Như đời mẹ nhọc nhằn từng gốc lúa, luống rau Bên hiên nhà rơi rụng những bông cau Không ai biết về những bông cải dại
Con đi dọc đất trời mỏi mong tìm lại Cây cải xưa lúc chưa kịp lên ngồng Lúc tóc mẹ chưa bán nắng triền sông Và bông cải chưa kịp vàng đôi mắt mẹ
Bông cải vẫn bay vào xa xăm quạnh quẽ Tuổi đôi mươi đã theo gió về trời Bông cải mẹ trồng cứ từng cánh rụng rơi Xin sắc vàng đừng rơi lên tuổi mẹ…
|