|
Đi về phía mưa (chùm thơ)
Hoài Vũ Nam Giang
Đi về phía mưa
Đi mưa để ướt được người Giấu vào nỗi nhớ, ngàn lời lặng câm Đi mưa đời ướt xoay vần Nửa đời sóng gió, bụi trần phong ba.
Đi mưa để ướt nhạt nhoà Một đời bão tố, mưa sa một mình Đi mưa đời cũng vô tình Kinh thành phố cũ - nhìn phong cảnh buồn.
Mưa rồi - nắng hết - mưa tuôn Che em bão gió, ngọn nguồn yêu thương Trong đời đã trót vấn vương Làm sao giấu hết nỗi buồn đây em.
Chiều mưa ướt hạt sương đêm Bay theo làn gió, môi mềm không em Mưa rồi, ai đã trót quên Lối xưa hò hẹn, tình duyên thưở nào.
Sóng tình đã ướt ba đào Mây không lưu khách, sao người cứ đi Em đừng ướt lệ bờ mi Để anh - lữ khách - Đi về phía mưa ...
Lãng tử mưa qua bụi trần
Lối về, lá rụng đầy sân Đường cô đơn trải bụi trần phong ba Bóng mây, về trước hiên nhà Con đò gối bãi, mưa qua lòng mình.
Gió đưa mắt biếc cười xinh. Cho anh về với ân tình ngày xưa Nắng lên trời ngả bóng mưa Giọt sương tím nhỏ, nô đùa thời gian.
Bốn bề một cõi giang san Con đường Lãng tử muôn vàn khó khăn Trăng vàng bạn với thi nhân Nỗi lòng tri kỷ, muôn phần đẹp thay.
Chân phương chiều đổ bóng mây Dấu chân cỏ đã phủ đầy lối đi Mỹ nhân, hoài cổ kỳ thi Không xuôi vạn lý, thì phi anh hùng.
Kiếp đời Lãng tử bao đông Bao nhiêu thiếu nữ lấy chồng rồi đây Lối xưa cầu mới đã xây Chở thêm nỗi nhớ, cho đầy sương mai...
|