|
Mơ hoang (chùm thơ)
Bùi Quang Khải
Mơ hoang
Người hoạ sĩ vẽ chân dung mình trong bóng tối có cái nhìn vô vọng đánh cắp những gam màu tối sáng
vũ trụ điên nhỏ những bàn tay ma quái ánh sáng ngục trên những thiên hà sự vĩnh hằng ngọt ngào hoan lạc Người hoạ sĩ giết mình bằng đường nét khoan dung xé trần gian vo tròn... Người hoạ sĩ biết mình chết phơi xác tự chôn vùi màu sắc mân mê. Ngón tay ngón những mầm hạnh phúc nét vẽ mờ đục - thời gian Người hoạ sĩ sống một đời khoảnh khắc không tin... con tim trên bờ vực - hoài nghi Cái vẩy tay nhè nhẹ cái vẩy tay làm lung lay ảo vọng cái vẩy tay khắc lòng trắc ẩn những thiên đường hụt hẫng cõi nhân gian... sự cuồng tin trên đôi mắt nhợt nhạt - phố biển.
Mất Em như sa mạc cháy bỏng thịt da anh mải mê tìm... cơn khát vỡ nhòa... những tình ái không chịu nổi sự bất diệt đam mê.. em vùi sâu chịu nặng nhánh thời gian huyễn hoặc những miếng sầu ngon ngọt tự bao đời say... cái chết không thực cái chết vùi chôn anh mải mê tìm vầng mặt trời cuồng dại vầng mặt trời băng mình qua quá khứ héo hon - Em không thực sa mạc xanh rờn những xác chết mê man một đời hoang dại anh mải mê tìm mải mê những ốc đảo địa ngục! cơn sóng cát va đầu mệt mỏi kiếm tìm những hóa thạch của lòng đam mê những tình ái trắng sương trần bão táp - Mất không vết tích không lời cầu nguyện em như sa mạc mênh mông không thực...
|