|
Khúc hát cánh đồng...
Khánh Văn
Nghĩa địa mọc lên không ai biết đêm qua Nơi cánh đồng ký ức.
Nơi đó không có ngày và đêm, tối và sáng, bình minh và hoàng hôn Mặt trời đi thành vòng tròn và toả ánh vô hình.
Nghĩa địa mọc lên Không ai biết Người nhởn nhơ cao ốc người nhởn nhơ phố đông người nhởn nhơ...
Em bé lưng trần dắt trâu vào phố Chen dòng xe cộ trong veo ước mơ Em bé nghĩa địa Mơ cánh đồng xưa Em bé nghĩa địa Đi tìm tuổi thơ...
Nơi cánh đồng ký ức Nội còng lưng gánh ánh cầu vồng vô sắc Tết nùn rơm thơm tròn xoe ngơ ngác Châu chấu cào cào cành cạch Bay.
Cánh đồng của cha Tát nghiêng mặt trời Gầu thòng dây mây Cột đá trụ trời Kéo xô lòng người.
Cánh đồng của mẹ Mót chặt vàng thơm Chạch chấu dài lươn con tôm cái tép cánh đồng của mẹ bồng bênh bé em hời hời nựng nịu Lưng gầy ngủ quên.
Nghĩa địa mọc lên
Người nhởn nhơ người xô bồ người cười đùa tận hưởng hiện tại dựng mồ ước mơ. Lưng nội gãy gập đòn gánh cánh đồng mưa bụi bão giông mưa mặn nâu sòng.
Trên nghĩa địa ký ức Từng đoàn người nối nhau nhặt nhạnh và đào bới Sự trả lời của quá khứ đã hiện rõ Mặt đất khô khốc và nham nhở những gương mặt Những gương mặt bàn tay bấu chặt những gương mặt nối nhau quay quắt gương mặt ban ơn gương mặt van lơn gương mặt giận dữ khổ đau và hối hận.
Những đứa trẻ tung tăng khắp cánh đồng Nghĩa địa đã chôn chặt gương mặt Để từ lòng đất sâu hạt mầm âm thầm nảy nở Bài ca của cỏ cây phục sinh mênh mang Và trên những nụ cười rạng rỡ vang lên lời đồng dao về sự khởi nguồn...
|