|
Khoảnh khắc
Nguyễn Quang Diệu
Thu quyến rũ sao u buồn quá đỗi Lá trên cành than khóc lá vàng rơi Gió muôn nơi như buông lời tình tự Nắng dịu dàng chế ngự mùa đông
Muôn dòng sông cuối cùng rồi ra biển Mưa kéo về đưa tiễn sắc vàng thu Sóng rì rào cất tiếng hát vi vu Cây trổ lộc cho dù đông luyến tiếc
Mùa xuân Con đường xưa đã không còn hoa tuyết Con người xưa lặng thầm tiễn biệt Quá khứ - thời gian
Chiều nay Anh đưa em đi trên con đường hoàng hôn đầy sắc mai vàng Đưa em qua những đại ngàn sóng vỗ Hướng em về đúng chỗ trái tim yêu Biết cho và biết nhận Biết một lần thổn thức vì anh.
|