|
Tự phê
Phan Tử Nho
Dưới con mắt trần gian Ta là kẻ lang thang đầu đường xó chợ Cả đời gánh nợ Nhạc và thơ
Dưới con mắt thần linh Ta là thứ âm binh lười nhác Chẳng bao giờ làm được điều gì ác Nên suốt đời bị phạt trong hồ lô rượu đấy thôi
Dưới con mắt em Ta là gã khát thèm hoang tưởng Chẳng có gì ngoài trái tim vay mượn Thế mà cũng bày đặt yêu với thương!
Dưới con mắt ta Ta thật thà như đá cuội Mặc chân người đạp dẫm ngược xuôi Thản nhiên lăn tự thuở phận sinh thành
Ta thấy Dưới con mắt lẫn nhau Dẫu không mang kính đổi màu Cứ nhìn nhau bằng ánh kim lành lạnh Để mắt nhìn đặc quánh nỗi hồ nghi.
22/01/2008
|