|
Giãi bày (chùm thơ)
Nguyễn Văn Thịnh
Giãi bày
em ơi anh chẳng phải là vua chúa nên chẳng có ngai vàng, cung điện tặng em anh cũng không là công tử, con quan để mang đến cho em vàng bạc hay dinh thự xa hoa, ngọc ngà châu báu
anh chỉ là người làm thơ quèn gia tài chỉ có những câu thơ vụn vặt những câu thơ buồn chẳng an ủi nổi ai chỉ làm tim anh ứa lệ
nhưng dù nghèo hèn, anh cũng không thể giấu lòng mình giấu câu nói kinh điển của loài người khi biết yêu: anh yêu em!
nếu cần phải chứng tỏ tình yêu của mình anh sẽ khoét rỗng trái tim anh đặt em vào đó anh sẽ làm thơ và hát cho em nghe mỗi lúc em buồn nếu cần phải chứng minh tình yêu của mình anh sẽ rải hoa hồng trên những con đường em qua
nhưng nếu lỡ một ngày thất cơ lỡ vận anh thành một người ăn mày đói khổ và rách rưới sống lay lắt bên vỉa hè tăm tối lạnh lẽo em có rời bỏ anh nhẹ nhàng như gió? mà nếu thế anh cũng vẫn yêu em
và đêm đêm trên vỉa hè tối tăm, lạnh lẽo anh làm bạn với gió trăng và rượu anh ngồi bất động và hồi tưởng về em không có bạn bè và ly chén anh sẽ rót rượu ra lòng bàn tay hòa với sương trời mà uống nghe rượu ngấm vào tim bỏng cháy anh sẽ lẩm nhẩm đọc thơ mình trong đêm tối và sống với hồi tưởng về em dù anh đã trở thành quá khứ trong em thành những ký ức em muốn quên thành dĩ vãng em cho là nông nổi em muốn quên dẫu vậy anh vẫn nhớ em trong âm thầm cháy bỏng trong tuyệt vọng cô đơn
em ơi nói ra những lời này anh chỉ muốn giãi bày một sự thực: em là người quan trọng với đời anh!
TP HCM, 22/11/2007
Rubic tình yêu
Cho L.T.C.V
Gặp nhau chi để lòng lửa cháy Lửa tàn rồi chỉ còn lại tro than!
Anh như con rubic đa màu Số phận xoay anh bao vòng chóng mặt Xoay những vòng xoay tình yêu Xoay những vòng Định mệnh Và sẽ còn xoay trăm nghìn hướng không ngờ Em có đủ bao dung và kiên nhẫn Xoay những mảnh màu rubic - hồn anh? Xoay cùng anh những vòng số phận?
Rubic đời anh - rubic tình yêu Xoay những vòng xoay vô định trong đời Nên mắc nợ em, không làm nơi nương tựa Khi em cần một chốn bình yên Cần những điều giản dị Anh như suối chảy âm thầm trong đất Chẳng bến bờ, chẳng có chỗ dừng chân Bao ước vọng chỉ âm thầm le lói Tình yêu như rubic xoay vòng!
Nên gặp nhau chi để lòng lửa cháy Lửa tàn rồi chỉ còn lại tro than! Gió sẽ thổi tro bay trăm nghìn hướng Anh trở về nhặt lại những ước mơ Hạnh phúc em riêng em nắm giữ Hạnh phúc anh chẳng tới được bao giờ Nếu mai này có khi nào ngoái lại Xin giữ dùm anh chút nhớ bâng quơ!
Anh như con rubic đa màu Tự xoay những vòng số phận
Phố, tình yêu và em
Viết cho P.T.H
Sài Gòn bây giờ chỉ còn lại anh Bơ vơ giữa miền ký ức Khi em trở về với phố biển Quy Nhơn Thành phố của em chưa một lần anh ghé Biết nắng có ấm nồng như Sài Gòn Và em còn nhớ khuôn mặt anh
Sài Gòn bây giờ còn lại riêng anh Em đã xa mà anh mãi đi tìm Kỷ niệm trong những ngõ phố xưa Căn nhà em từng ở trọ Cánh cổng màu xanh hôm nào anh đứng đợi Và những con đường hai đứa từng đi Giờ nhìn anh dửng dưng như khách lạ
Sài Gòn bây giờ còn lại mình anh Phố vẫn kia, ồn ào xa lạ Những đôi tình nhân chở nhau dưới ánh đèn mờ ảo Anh hốt hoảng nhận ra mình đơn độc Em ra đi, anh xa lạ với chính mình!
Sài Gòn, 2003
|