|
Vợ trông chồng trên biển Hòn Chồng (chùm thơ)
Từ Sâm
Vợ trông chồng trên biển Hòn Chồng
Bão tan những con thuyền thành nấm mồ giữa sóng ánh mắt dõi xa đám mây bạc mồ côi mùa gió đã qua chân biển vẹt mòn trời chị trông chồng tựa vào đá Chồng ngóng vợ
nỗi đau người vạn kiếp trầm luân thủy chung ngàn năm người xưa hóa đá chị chờ chồng một đời nghiệt ngã
chị không hóa đá chị là người mẹ tiễn những đứa con lần lượt ra khơi
Nha Trang mùa gió 2008
Bóng Huế
(thương nhớ Thanh Hà)
Nhịp phách tiền mấy dặm tình đong mấy đoạn trường rêu phong người năm cũ cầu qua mấy nhịp buồn
đền đài ngồi nâng cốc ta đến rót thời gian đây ly người mở cõi đây ly thời máu chan
và ly đầy nước mắt bạn nghiêng tôi chảy tràn
Lãng du người
Phiêu bồng em nhẹ tới chan đầy trong mắt anh như một vì sao xanh mách bảo ngày vui đến
anh mơ hồ cập bến bến em đã lỡ rồi con thuyền anh chơi vơi khua mái chèo sợ bến em sóng vỗ
dấu nhạc cánh buồm căng đầy cung nhớ đoạn trường xa
|