|
Về thơ... (chùm thơ)
Nhật Minh
Về thơ...
Những bước chân, những bước chân cũ dẫm đạp nhau Những lối mòn, những lỗi mòn mê dụ nhau Tôi gặp anh trên con đường không ánh sáng Tôi gặp anh trên con đường ngổn ngang xác chữ...
Kìa gương mặt ai đó nhìn tôi Ban ơn những âm thanh những nấc thang những ngọn đồi Đè xuống tất cả sức nặng của họ Anh âm thầm lướt qua Tôi oằn mình nỗi sợ Con chữ hồn nhiên vẫy gọi Như sáng nay mưa vẫn không ngừng rơi
Những bước chân những bước chân những lối mòn lối mòn kìa bàn tay đang nắm chặt bàn tay thít cổ hơi thở còn sót bật thành tiếng nấc con chữ thoát khỏi khe hổng trào từ hai hố mắt màu đỏ gạch lăn dài như mưa...
Đá
Tựa vào đá! Thấy tôi là đá Thở mạnh từng nhịp cảm xúc lặng Cả triệu năm đẩy tôi cao vời Này hoa lệ khóc đời uất ngất Này hòn bạc vàng khổ ải trần gian Đá lặng đá khô mạch nguồn chấp chới Vũ trụ chìm hằn trên mắt thời gian... Bỏ lại tất, trả lại tất trần gian!
Tựa vào đá Tôi chìm vào đá... Lặn ngụp ẩn sâu trong những mạch nguồn Bơi ngược mãi dòng băng hà diệu vợi Đời người vô ưu mê mải rong chơi...
Đá hát ca trên vũ điệu lửa trời Thiêu cháy mặt người khô xương khổ ải Đá cháy rực ngày tới rồi cùng tận Rửa sạch bi ai bằng những trắng ngần!
Lặng im quá... Rất sâu trong đá những sáng tươi của mặt đất nở hoa...
Cảm xúc
Rất sâu... Thắt chặt cái không cùng gieo miên man cảm xúc chật cứng Một lạ lùng dâng đầy đáy mắt Xen vào từng thớ thịt và trên những run rẩy đang cong mình Dường là gió trên đỉnh đồi ngủ say Dường là mưa trên hạ về khô cháy Hơi thở vực sâu im lìm réo hú cơn băng hình của đá từ trời đổ mãi về xanh thẳm bóng đen thê thảm Cảm xúc chật cứng án ngự mùa màng Ai đó gặt hái những ước mơ khất thực Rồi trồng vào khoảng trống tình yêu dối lừa
|