|
Đừng khóc giữa mùa trăng (chùm thơ)
Triêu Nhan
Đừng khóc giữa mùa trăng
Đừng khóc giữa mùa trăng Đừng gọi tên ai trong những chiều nhạt nắng Mặc kệ những dòng người hối hả Mặc kệ phố nhạt nhòa!...
Ta như bông loa kèn trơ trọi trên bậc cầu thang tối cố rướn mình thật cao, cố cất lên thành tiếng để quên đi màu của mình đã xỉn! Thu đã chết trong một chiều rất trắng Giấc mơ chợt hoá thiêu thân... Về đi ta ơi!... Về đi! Về nơi những bông hoa hướng dương màu tím thẫm đang đốt cháy mình trong nỗi nhớ, khát khao!... À...ơi... Đừng khóc giữa mùa trăng!...
Chưa có trong thực tại
Ngày nào đó em sẽ đi về phía mưa Ngày nào đó em sẽ đi về phía đêm Ngày nào đó em sẽ đi về phía nụ cười chênh vênh mùa nắng tắt Quang hợp lại những giấc mơ!
Rồi sẽ vội vã yêu vội vã đau Và có lúc nào đó vội vã trở về con đê đã rạn mùa ký ức Thẫn thờ tìm lại từng dấu chân trên cánh đồng thời gian Ướm khát khao mình vào đó ... chờ đợi ngày thụ thai...
Có thể
Có thể là mưa giông Có thể là nỗi nhớ Có thể là khát khao cố gọi ngày nắng lên... Có thể là bâng khuâng Có thể là luyến tiếc Có thể là rạn vỡ chợt hoá kiếp thành sen... Có thể là con đường Có thể là hư vô Có thể là bụi mù phủ đầy lên kỉ niệm
Có thể là đom đóm Có thể là vầng trăng Có thể là giấc mơ trong mắt em mỗi tối Có thể là lãng quên Có thể là hờ hững Có thể ngoài kia phố đã tím... tự bao giờ?...
|