|
Trên phiến thời gian (chùm thơ)
Mai Hữu Phước
Trên phiến thời gian
Trên phiến thời gian mãi đi qua Ký ức một hôm về nhặt lá Chiếc lá tuổi thơ bay nghiêng khung trời hạ Rộn ràng áo trắng thư sinh.
Nụ cười em đốt lửa bình minh Tiếng kẻng đưa nhau vào lớp học, Chút buồn vui của ngày mới lớn Để xốn xang hoài trong nhau.
Con đường xưa hoa dại bỏ đi đâu? Đôi bướm đẹp chập chờn trong tiềm thức Và tóc em thơm một ngày rất thực Mộng mơ theo gió qua cầu!
Anh một mình không dám bước mau Trên phiến thời gian thẫn thờ đá cuội. Tay thô ráp đời nhọc nhằn bão nổi Mùa xanh xưa ôm kỷ niệm vào đời.
(11/2004)
Qua lối cũ
Chạnh lòng qua lối cũ Ngày xưa ơi, ngày xưa Em đâu còn tóc rũ Đợi nhau về trong mưa.
Nghịch với dòng nước nhỏ Thuyền giấy trôi chòng chành Thuyền chìm không bến đỗ Em bắt đền riêng anh.
Hai mươi năm có lẻ Thuyền quyên em về đâu? Bao giờ trên lối cũ Đội mưa cùng bên nhau!
Bây chừ em ở đâu? Kỷ niệm quên hay nhớ Ngây thơ nào một thuở Vương vấn mãi trong tôi…
(3/2003)
Về lối cỏ hoa
Tôi tưởng là em không còn giữ Những gì thơ mộng của ngày xưa. Tôi tưởng từ ngày em biệt xứ Là quên xóm nhỏ quá quê mùa!
Bao nhiêu lá rụng trong vườn vắng Là bấy tình tôi gởi gió mây... Thì ra em mãi còn lưu luyến Ướt đẫm mi đêm gối lệ đầy.
Một thuở buồn vui em vẫn nhớ Nhưng đời nghiệt ngã cuốn nhau xa. Dù không trở lại trăng mười sáu Hồn vẫn mơ về lối cỏ hoa.
(11.2004)
|