|
Khóc giữa từng cánh môi lặng lẽ (chùm thơ)
Đường Hải Yến
Khóc giữa từng cánh môi lặng lẽ
Đừng khóc Ơi bông loa kèn dấu cánh môi lặng lẽ giữa ký ức không màu của em Âm thanh nuốt vào lòng những tia hứa hẹn dẫu chẳng thơm vì đâu
Cũng không biết anh đã vuột qua buổi chiều trong em như thế nào Có thể đã lẳng lặng như sông và cô đơn như núi Mùa đông xa rồi dù em vẫn ngàn lần lên tiếng gọi Cứ như thể anh sẽ quay về theo nắng vừa lên
Em tin những niềm tin trong em Dù chiều nay bông loa kèn kia có rũ môi ám ảnh Nhan sắc buồn như thể mùa đông Hương vẫn ngân nga muôn vàn tiếng trong
Đừng khóc, ơi bông loa kèn rất dễ bị tổn thương Mùa vẫn qua giữa lạc loài ngụy nở Chẳng vì đâu thì hương vẫn cứ thơm
giữa từng cánh môi lặng lẽ…
Tưởng tượng
Dịu dàng đậu xuống môi em Hàng triệu con bướm nhỏ bay đêm Chập chờn hoa qua ngực áo ngộp thở nhụy cùng hương
Dịu dàng trượt lên vai em Hàng ngàn con kiến nhỏ râm ran Bò qua cơn dùng dằng bóng tối Hành quân xuôi về phía vắng mặt trời
Dịu dàng rơi qua bàn chân em Hàng trăm vó ngựa âm vang Đuổi theo em một hành trình âu yếm Cỏ xanh những vệt mênh mang Rơi vào em, rơi vào em thế giới không từ trường Một hạt cát lộng lẫy ma sát Rồi tình yêu sẽ đầy lên sau vô vàn tưởng tượng!
20/3/06.
Cửa Bắc
Cửa Bắc chuông nắng Lá vén chiều rụng Anh đi rồi mới thấy cây khô Rêu ẩm chân một góc phố mờ một góc em mải anh buồn mãi
Không thấy trong từng giọt chuông là một mơ hồ sợ hãi nỗi sợ hãi điểm nhịp đánh tiếng về khả năng mất mát biết sau mất mát còn khả năng giữ lại niềm tin về một đấng linh thiêng không bao giờ nhìn rõ mặt
Em con vật tế thần nước mắt Dâng hiến Cửa Nam lá vàng chuông Cửa Bắc Chỉ ước một lần chiều đổ tóc quấn chân anh…
16/3/06
|