|
Chùm thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh
tiếng chim gọi nắng nắng gọi em căn nhà còn đọng vị đắng đêm một luồng khí mới gây đợt ngọt tờ báo nằm bay trước cửa thềm
i
tôi là con thú không hiểu nhiều về ngày mai dự trữ vài kỹ năng để sống sót còn bây giờ xào xạc lá kích thích tôi liên tục vồ những phía trước
ii
cần ngủ cho ngày mai thấy ta còn muốn sống lá cây thành cá bống bơi lội giữa không trung
lại đi như bộ khung của một điều gì đó lại sống như bỏ ngỏ những cánh cửa vừa qua
và bàn tay mù lòa thử tự nhìn chính nó thử chui vào chữ khó đục nhiều lỗ mà ra
những người sống quanh ta là những pho tiểu thuyết là những vầng trăng khuyết đợi tương tác lấp đầy
iii
em ngồi trang giấy trắng tinh em tách hư vô thành hình em khắc những người lên đó tô mầu cả xấu cả xinh
vào bếp xoong chảo trống trơn em luộc rau vào cô đơn em lấp thịt vào trống rỗng dạ dày rơi lệ hàm ơn
em nằm đỡ mỏi thời gian cũng dừng lại vẻ an nhàn thời gian nằm bên em ngủ trông nó không còn dã man
iv (hay còn có tên là Cắt nghĩa thì dễ thôi)
bên trên lợi ích là tình yêu nó là lợi ích kiểu thả diều diều vui lòng cũng vui bay biếc diều buồn lòng cũng thấy cô liêu
sợi dây là để đẩy diều cao để diều được dựa lúc gió gào khi diều muốn bứt dây bay lẻ chết lặng buông rồi ngắm trăng sao
con người lại thích trói thẳng tay diều của tao không phải của mày diều muốn tự bay tao không thả vậy, tình yêu vẫn cứ xa bay
v
tiếng chim gọi nắng nắng gọi em căn nhà còn đọng vị đắng đêm một luồng khí mới gây đợt ngọt tờ báo nằm bay trước cửa thềm
vi
ngồi buồn ta cắn chữ rắn vỡ đôi nhắm mắt mà trôi vào trong thân thể
thời gian là để chia nhỏ đời ta thành những cái là tha hồ biến tấu
cưỡi một con gấu thách đấu con gà bỏ tưởng tượng ra còn gì vui nữa
vết thương để chữa còn tha hồ nhiều thần dược tình yêu chiết xuất nhỏ giọt
hái một chữ ngọt ném mạnh vào tường dậy một mùi hương của loài hoa quả
có nhiều chữ quá để cắn, ném, chơi quà của cuộc đời lúc buồn vì nó
vii
nhiều trò chơi quá sức đâu mà chơi làm lòng rối bời như là đại sự
sức yếu to bự sức khỏe xương vêu đời thật trớ trêu sức khỏe phải cõng
mẹ đời đưa võng ban đầu du dương sau đẩy điên cuồng như trò mạo hiểm
thời gian hàng hiếm đào ở đâu ra suốt đời chúng ta tìm cách làm giả
hoặc là mặc cả với chính con người nhả bong bóng cười nhốt thời gian lại
nó đã hãm hại tuổi trẻ chúng ta đến lúc tuổi già nó càng vùi dập
phân tài cao thấp với chính thời gian hội đồng bảo an liên hợp quốc sẽ định nghĩa về anh hùng như vậy
nguyễn thế hoàng linh Chùm thơ ngày 30.04.08
|