|
Nhặt một viên sỏi (chùm thơ)
Nguyễn Minh
Nhặt một viên sỏi
Ngọc trong đá biết ai nhìn ra được Kẻ tri âm cũng khó có trong đời
Lời bạn nói với tôi qua chén rượu Có thật - giả Khi Vầng trăng còn mỏng Đầu tháng - dòng sông khô Mùa đông - treo ngược gió Cho người về theo mưa
Trăng lả lơi đón đưa Người đầu môi mềm chưa Rượu dù nhiều -Tình cạn Khó để mà cho say
Ờ mà bèo dạt mây trôi Ờ hòn cuội đá vôi Nhặt về đem tô vẽ Ngọc châu là tưởng thôi
Đường đi và những ngày dài
Có đi về trong đêm sâu Ánh trăng theo đó bên cầu bỏ quên Bỏ quên hình dáng tuổi tên Si mê dị ảnh liêu trai mộng hồn
Có đi về qua bãi cồn Bên sông xoáy sóng dập dồn phù sa Thương rồi lại giận người ta Cứ như khi lở khi bồi... bờ xa
Đường đi Ta lại còn ta Ngày dài còn lại... rất dài ... Cỏ hoa cuốn gió Mưa vùi sỏi trôi
Cảm lạnh
Trời mưa ai biết tìm ai Đường đời lắm lối nhạt phai tình trần Trời già trêu kẻ tần ngần Đi không thấy rõ đâu gần đâu xa...
Mỗi ngày thêm lại thêm qua Mỗi ngày bơn bớt bóng tà vấn vương Trần gian đậu xuống mà thương Đến đâu, về đó thịt xương lại là... Hẹn trong cái kiếp phù hoa Lá rơi nghiêng nhẹ mà nhòa mắt ta
|