Nỗi nhớ Vũ Anh
Làng Hoa 15/1/2008,
Pour Mon Soleil,
Em… tràn ngập trong căn phòng… mênh mông nhớ,
Ở nơi nào cũng có bóng hình em.
Dù là ngày hay đã chuyển sang đêm,
Em hiện hữu từng sát na đời thở.
Duyên và nợ,
Trả nhau kiếp này.
Mấy vòng quay
mải mê quay,
Lốc tạo hóa và đời va chạm.
Ta gặp nhau trong hình hài cõi tạm
Uống giọt sương non khát biển ngàn trùng.
Hoa cỏ may hay đóa phù dung
dưới nắng rạng trời xanh đều mang hình hài nỗi nhớ,
Dẫu là “tạm bợ”,
Mà con tim thổn thức võ vàng.
Em vừa đi, lòng dạ đã xốn xang
Như sóng biển dâng tràn, ào lên… nỗi nhớ.
Chao ơi…
Tràn ngập căn phòng mênh mông nhớ…
Nỗi nhớ Sài Gòn
Pour Mon Soleil,
Cư xá Đồng Tiến 15/2/2008;
Rong ruổi Sài Gòn xuân sáng
Ngập tràn nỗi nhớ mênh mang
Khắp nơi hoa cười nắng rạng
Mắt ta em nghịch dềnh dàng.
Ta trốn em vào trang sách,
Vẫn nghe tiếng ngọc hồn trong.
Ta chạy vào trong dòng tưởng
Sao em cứ vọng dịu thương.
Phố ngập, người qua tấp nập,
Mình ta. Em vẫn ngồi sau.
Từng nẻo Sài Gòn luyến nhớ
Thân xác nơi nào? Hồn vẫn trong nhau.
Từng dòng người lại qua mau,
Nỗi nhớ đủng đa đủng đỉnh.
Dọc ngang Sài Gòn dõi lối,
Bóng hình em tạc nguyên trinh.
Ta không thấy em trên môi cười xinh
nhưng ta thấy em trong hình hài người bất lợi.
Tình yêu ơi, năm tháng đợi,
Mênh mang em-nỗi nhớ Sài Gòn.