|
Em và tôi
Quốc Toàn
Em và tôi
Em đi qua đời tôi Mong manh như ngọn khói Tình yêu chưa kịp ngỏ Đã chạm vào mưa rơi
Tôi yêu em như thể Chưa từng yêu bao giờ Lời em hay gió hát Mà ngọt ngào trong mơ
Con đường muôn ngả rẽ Tiếng lá reo thầm thì Chẳng còn chi nuối tiếc Xôn xao những mùa đi Thế rồi anh yêu em Tay trong tay im lặng Đếm từng giọt mưa đêm Nhạc buồn nơi quán vắng Thế rồi xa nhau mãi Những dỗi hờn không đâu Vô tâm hay khờ dại Tình yêu thành vết đau Câu hát người vẫn hát Gọi mùa về xôn xao Dẫu biết là dâu bể Vẫn đợi chờ khát khao.
Nói với tình yêu Có thể một ngày nắng nhạt Hoa không đằm và nước mắt không rơi Có thể sẽ nhiều biến động Tàu băng qua, barie chắn lối Tấm biển ghi: Nguy hiểm chết người! Đâu dễ quên một thời Biết yêu thương chờ đợi Vết xước thời gian tê dại Quá nhiều yêu thương, quá nhiều cay đắng Vội vã đến rồi đi chẳng để lại bóng hình Ngày không em, ta như kẻ thất tình Chạm vào đâu cũng giật mình ngơ ngác Mưa bất chợt, gió trở mùa xao xác Vẩn vơ tìm câu hát ngả nghiêng say Ta mong trở về cái tuổi thơ ngây Mà da diết bồn chồn ngóng đợi Thương nhau quá nên mỗi lần hờn dỗi Chẳng muốn rời êm ấm vòng tay Không có lời nào ru ta vào đêm Chỉ giấc mơ là có thật Con tầu kia sẽ rời ga xuất phát Rồi lại đến lại đi ngọt ngào câu hát Cuộc hành trình khao khát bến bờ xa Ôi! Tình em như một chấm sao đêm Là thương nhớ là muôn vàn ước vọng Như hoa lá cỏ cây trời cao biển rộng Tháng năm này lại thấy đáng yêu hơn! Bất chợt Một con thuyền lênh đênh mặt đầm Một thắt đáy lưng ong mà thân cò lặn lội Nắng mênh mông, phong phanh gió Khuôn trăng chạm nước Ngực buông non tơ lẳng lặng Nỗi buồn lắng giữa niềm vui Thơm thảo dầm trong bùn Thuyền chất chứa ưu tư Cánh cò từ đâu chợt về tụ hội Vũ điệu cảm thông mặt đầm hoang lạnh Đôi tay quờ vào im lặng Nhặt niềm vui lẫn những vệt bùn Có thể trời cho bức họa đồng quê Tảo tần tan vào buốt giá Nhấp nhoá khói hương rơm rạ Kẻ quê mùa săn tìm cái đẹp Không dễ nhận ra cô Tấm người làng!
|