|
Khuyết (chùm thơ)
Từ Sâm
Khuyết
Anh tôi mù thấy ánh sáng lung linh sắc màu bằng mười con mắt ở ngón tay anh không sợ bóng tối
Chị tôi điếc nghe tiếng chim hót và lời ru trên mái tóc bằng đôi mắt chị không sợ tiếng than vãn của cuộc sống
Bạn tôi câm lời yêu thương từ nhịp đập của tim bạn không sợ những lời luồn cúi
Người láng giềng của tôi cụt hai chân đi thanh thản bằng bàn tay không sợ đôi chân bị vấp ngã
Tôi - thượng đế cho tất cả thấy thừa
Ảo
Bạn tôi vụng dại quê mùa nhà nghèo học dăm ba chữ một đời làm thuê một đời mắc nợ quần quật một đời nghe chửi rủa lặng thinh
vợ than nhà nát, ruộng hoang bạn tôi nghe rõ con kêu áo rách chưa may bạn tôi nghe rất rõ lặng thinh
chủ nợ chửi đồ lừa bạn tôi nghe mãi người đời chửi ngu đần bạn tôi nghe trăm lần lặp lại lặng thinh
bạn nhếch mép cười số mình là vậy khác đi chẳng phải là minh lặng thinh
thần chết quật ngã bạn trong đêm tiếng khóc than thương tiếc lời yêu thương tiễn biệt người với người chia sẻ cùng nhau
ở tầng đất sâu bạn tôi không nghe thấy lặng thinh
Làng
Con lớn lên cùng rơm rạ quây quần mùi khói bếp ủ trong làn tóc rối con chim gáy gật gù không biết mỏi người trẩy hội làng trâu nằm nhai tháng giêng
Con đi rồi mẹ ngồi ru đêm vắng trâu không còn - cày cuốc hóa mồ côi thềm đất nâu mòn vẹt chỗ cha ngồi lửa đốt đời cha - tàn theo điếu thuốc
Thương con về nhớ bát canh đay con cua đồng mẹ gửi mua từ phố nhà không còn đun rơm đun rạ nhớ khói bếp lên con đốt giấy học trò
Đường cái quan nhựa đắp lên rồi mẹ mang dép bàn chân còn bỡ ngỡ dùng tin nhắn mời nhau đi ăn cỗ quán thịt cầy ghi cả tiếng Anh
Hội làng nay chỉ còn lại sân đình còn vương vấn mối tình nào oan khuất
Con gái mơ lấy chồng Hàn Quốc cô dâu hôn chú rể trong hình
Chỉ trời xanh ở lại với làng và giọng nói ngàn năm vẫn thế
|