|
Tiếng dương cầm (chùm thơ)
Trương Quốc Huy
Tiếng dương cầm
Ghìm chặt đêm vào tiếng nấc Những bông hoa hồng đột nhiên héo rũ Bước chân nào lang thang trên phố vì một xác lá rơi?...
Kỷ niệm cất lời: "Đừng nhìn tôi như thế!" "Làm sao được hở mi?!" - tiếng trả lời của ai tôi-không-rõ... Bước chân nào lang thang trên phố dưới làn mưa đêm? Loạng choạng ký ức Loạng choạng những giấc mơ chưa kịp thành hình...
Hoa quỳnh tả tơi Cơn mưa tiếp tục màn độc tấu Có hạt nhớ chạm vào tiềm thức làm bật lên những tiếng dưong cầm... Lối về xa ngái Ta-nốt nhạc lạc lõng- sót lại giữa tiếng dương cầm mưa...
Náu Ta náu mình vào câu thơ của đêm Bất chợ nghe tiếng thầm thì của cỏ Ta náu mình vào trong lòng phố nhỏ Bỗng chiều về xao xác những hàng cây Ta náu mình vào một chút heo may Nhận ra ngày mong manh hơn mình tưởng Ta náu mình vào linh hồn vất vưởng Rồi hiểu ra lắm thứ cũng vô hình! Ta náu mình vào trong mỗi bình minh Huyễn hoặc rằng ánh triêu dương sẽ khác Ta náu mình vào trong từng cơn khát Uống cạn cả đêm vẫn chửa thỏa thuê Ta náu mình vào trong những cơn mê Để chợt đau khi nửa chừng choàng tỉnh Lại náu vào màu cánh hoa đã xỉn Níu chút thời gian đã cất bước sang mùa...
Ngày mai
Ngày mai, ta sẽ bắt đầu một cuộc sống khác mà không có nhau sẽ không còn đợi chờ tiếng phone ai đánh thức... Nắng chảy bình yên lãng du vào miền ký ức dịu êm và nhẹ nhàng!... Ta lại trở về với cuộc sống ngày xưa mà đã lâu lắm rồi, từ lúc quen nhau, ta đã vô tình đánh mất Sẽ không còn tiếng đêm trở mình thức giấc nhắc nhớ ngày xưa từ trong cõi lãng quên... Ngày mai, mùa thu thả chiếc lá kỷ niệm rơi nhẹ nhàng vào gió con đường quen đánh mất một bóng hình Sự sống sẽ kết nối anh vào một cuộc đời khác-vừa quen vừa lạ?!... Anh... sẽ được phục sinh! Ngày mai, từ viên gạch vỡ hạt cỏ sẽ nẩy mầm!...
|