|
Biển đêm (chùm thơ)
La Văn Tuân
Biển đêm
Biển dậy thì ve vuốt ngực thuyền anh Đêm ngả, gió xô, trăng dậy lửa Xé nát trời mây bời khúc hoan ca
Con sóng thất thểu về đâu Vết cắt kiêu sa gối đầu trên núi Núi trở mình lòng biển sục sao sa Mật sẽ đắng trong cái nhìn rất ngọt Mùa chín thơm trong quả tiết trinh giòn Ta vấp ngã trong một lần tìm biển.
Bốn mùa thơ
Tặng anh Nguyễn Hiệp
Khi lũ rắn trườn mình qua kẽ đá Thương chị Hằng quằn gánh nước dòng sông Thấy đám cá lặn sâu nơi biển lạ Buồn Ngư Ông lặng lẽ lớp sóng ngầm Ta đã qua những cánh đồng muối trắng Thẳm sâu từng giọt mắt triệu vì sao Bao khu rừng u linh hùng mạnh Không khí lành như trong chiêm bao Ta đã qua những ngôi nhà lạnh lẽo Đá mài gươm rêu phủ sáng bóng người Cầm cọ vẽ nét lầu cao phố thị Điệu nhạc vui buồn hong xanh tươi Ta đã qua suốt bốn mùa nắng gió Mây mưa nào ẩn giấu hạt phì nhiêu Cắc cớ tìm khuôn mặt mình trong đá Sương sớm chưa tan cỏ đã chiều. 1998
Gửi biển
Biển ạ, em ta về núi ở Sau lưng để lại sóng trùng khơi Những câu thơ vướng trên đầu gió Lơ lửng ngày qua buốt nụ cười Biển ạ, phù du ta lỡ hẹn Bèo bọt đơm hoa kiếp dã tràng Bàn chân vô định chân trời cát Hương rừng nào nhuộm bóng tim hoang Biển ạ, ta theo em về núi Đôi mắt nghìn sao chẳng theo cùng Ta mượn vành trăng treo đầu thác Nhờ dòng suối gửi phía mênh mông 2004
|