|
Vọng phu (chùm thơ)
Vọng phu
Ngàn năm hóa đá chờ chồng Đã thành huyền thoại giữa lòng nhân gian Trung trinh một tấm bia vàng Ai đem mìn, đá biến nàng thành vôi?
Đường lên xứ Lạng xa xôi... Câu ca dao hóa gương soi nhân tình Nàng đâu đứng có một mình Từ trên cao ấy canh nhìn nước non.
Ngàn năm đá sỏi cũng mòn Tấm gương tiết nghĩa sắt son muôn đời Thôi thì... Tô Thị nàng ơi Hóa thân lần nữa về nơi vĩnh hằng.
Trách người tham chút giàu sang Nỡ đem đốt cả tượng vàng Tình yêu, Đồng Đăng đến một buổi chiều Câu ca dao gãy, cánh diều rong mưa..
Chùa Tam Thanh, phố Kỳ Lừa Còn nàng Tô biết bây giờ ở đâu?
Mượn
Em mượn anh một bờ vai Ru giấc ngủ cho đường dài bớt xa Mơn man gió lướt vai ngà Xe bon bon giữa bao la đất trời.
Chỉ là một cuộc rong chơi Bên em nên thấy cuộc đời ngát hương Chẳng vương vấn bụi phố phường Vấn vương cảnh sắc xóm thôn quê người.
Đường về Cấp chẳng xa xôi Dẫu cho đi đến cuối trời cùng em Mong đường cứ kéo dài thêm Em tôi ngon giấc vai êm gối đầu.
Cho nhau mượn một niềm đau Để vơi bớt những bể dâu trong đời Tiếc gì em một bờ vai Ru em suốt một ngày dài thong dong. Xuyên Mộc 2006
Hồ tràm
Hồ tràm - chẳng thấy tràm đâu. Biển xanh, cát trắng một màu nguyên sơ Mơn man con sóng gối bờ Thuyền ai neo đó răng chưa nhổ sào?
Bãi dài dưới bóng phi lao Râm ran cơn nắng, trên đầu mây bay Bên người - ta tỉnh hay say Mà sao biển cứ vơi - đầy rứa em?
Hồ tràm - một buổi em lên Làm xôn xao cả một miền thôn quê. Xuyên Mộc - hè 2006
|