|
Sau đợt mưa đêm (chùm thơ)
Sau đợt mưa đêm
Ngày ba đi xa Mẹ hong tóc bên hiên nhà lạnh gió Khoảng sân trắng Hoa bưởi rơi Mẹ không còn nhặt gội Tiếng thở dài vấp tóc rối buông lơi.
Ngày ba đi xa Con chim gõ kiến ngủ quên nơi thân cây gỗ mục Mảnh trăng đầu hiên thao thức Khuyết cong như dấu vành môi Nụ hôn ai đánh rơi giữa nền trời.
Ngày ba đi xa Đôi môi mẹ phai son Mấp máy một lời ca hoang hoải. Tôi chát đắng thấy mình là cỏ dại Được sinh thành sau một đợt mưa đêm
Đêm
Đêm Hốc hác nằm nghiêng bên ô cửa Buông tiếng thở dài thõng thượt vắt trên song Kẽo kẹt gió Lào xào cây Đêm quắt quay không ngủ Giữa không trung chiếc gương trăng đang vỡ Chú cuội nhoài mình níu mảnh vỡ dần rơi
Dệt nắng
Em dệt từng sợi nắng Cho bàn tay ráp khô
Sợi này mang niềm nhung nhớ Sợi kia khắc khoải đợi chờ
Em nín từng hơi thở Sợ tay mình sẽ run Sợ vô tình có sợi nắng sẽ chùng Gió khẽ luồn qua làm anh thêm lạnh giá
Em dệt nắng có ấm lòng xứ lạ Rát bỏng tay chờ mùa hạ lại không anh
|