Thơ

Thứ hai, 03/03/2008, 10:04
 

Chứng sinh (chùm thơ)

Xuân Hùng

Chứng sinh

Ở đâu
Dưới vòm trời cao xanh này
Những suy tư tìm cách trỗi dậy
Một loài dây leo không diệp lục

Cuộc chứng sinh trong dày vò
Mọc rễ từ đôi mắt không còn nhìn thấy
Từ đôi tai chỉ còn nghe tiếng gầm thét
Ở đâu đó, dưới vòm trời cao xanh

Thù hận vây bủa chúng ta
Những giấc mơ chết lâm sàng từ lúc sinh ra

Trong thế giới của kim tiền và bạo lực
Chúng ta không ngừng chạy theo ảo ảnh
Phía trước là dòng sông khô cạn
Những bước chân kiệt sức vì cơn khát

Rất nhiều những dấu chân chồng lên nhau
Đi theo lối mòn
Đi theo đại lộ
Đi theo một vòng tròn khép mở

Những vòng tròn như đôi mắt không còn nhìn thấy
Những đôi tai chỉ còn nghe tiếng gầm thét
Bên dòng sông khô cạn
Dưới vòm trời cao xanh
Những vòng tròn ôm mặt khóc
Bên loài dây leo không diệp lục.



Dòng sông không chảy

Băng qua bóng tối
Những con ốc sên biến thành quả táo
Trước lúc bình minh

Dày vò anh hơn cả ý nghĩ
Là dòng sông không chảy từ lâu
Buổi sáng vòm trời tiếng chim nứt nẻ

Chờ đợi, chờ đợi mãi phút giây nào, biển xanh không còn chờ ai, những dòng sông từ lâu không chảy. Mê man nơi đầu sóng, bọt nước vỡ tung lồng ngực hẹp. Dẫu theo về nơi cuối đất cùng trời, thì vẫn cứ muộn màng, vẫn mộng du hát lời dâu bể, rằng người đi từ thuở hồng hoang…

Theo đường bay về trời anh gặp lại, giấc ngủ loài sên ngậm đầy bóng tối, quả táo thiên đường rơi trên mặt đất, sao chẳng là em là anh? Thôi, xếp lại đôi cánh thiêng và gió tưng bừng, vườn hẹp cỏ xanh che mắt người bạc phận. Có những dòng sông mê ngủ, ngỡ đôi chân còn theo dấu hành trình.

Đi về đâu trước lúc bình minh
Những quả táo vội vàng giấu đôi râu vào bóng tối

Anh thả ý nghĩ dày vò anh vào đáy sông sâu
Dòng sông chết, chiếc gương tình tan vỡ
Quả táo thiên đường còn lại đôi râu
Của một đêm dài chưa đi hết trong nhau.


Hoa bất tử

trong vô tận thời gian
em dấu chấm nhỏ mơ hồ, khẩn thiết
không phải khi cái chết bắt đầu
chẳng là nơi sự sống kết thúc
anh đã từng bật khóc

anh đã từng bật khóc
trong những đêm nghe biển cồn cào
trong cơn mưa một hôm nào rất mỏng
mỏng mà đau quanh chỗ em nằm

hoa bất tử ơi
mi là ai trong chuỗi thời gian vô tận
của cái chết thăng hoa từ sự sống
hay chỉ là cơn mưa tình cờ đi qua bể dâu

nếu phải chia tay trần thế
anh sẽ trồng thật nhiều hoa nơi chốn anh nằm
hoa thay anh nói lời bia mộ
về một mối tình chôn giấu trăm năm

Hoa như anh nói lời vô thanh…

Các bài khác:
 

Mùa xuân gõ cửa

Ngỏ (chùm thơ)

Tình yêu và... (chùm thơ)

Úp mặt vào tường

Bên này - bên kia (chùm thơ)

Không đề cho EM (chùm thơ)

Hụt hẫng của một con ngốc (chùm thơ)

Phục sinh tôi (chùm thơ)

Người đàn bà bán cá (chùm thơ)

Tự khúc ban mai (chùm thơ)

A B C D Đ E F G H
I J K L M N O P Q
R S T U V W X Y Z