|
Mùa đông (chùm thơ)
Tằng A Tài
Mùa đông
Ai vừa bấm nốt khuy mùa đông Bần bật nỗi niềm rét gió Ký ức mềm suôn run nhánh cỏ Bóng xoan rung vàng rụng mơ hồ
Ai cới nóng tàn thơ mùa thu Bếp lửa hong hanh nhành tím tái Thớ vui xưa dường như săn lại Ánh nhìn nào se ngọt bên sông
Có bàn tay quờ lạnh má mùa đông Chim nhớ ấm đã bay về tổ ấm Đã cố về trước mấy mùa yêu sao vẫn chậm? Ai đã vừa gieo lạnh trắng đêm suông…
Miếng thịt sinh tồn
Con chó gặm miếng thịt chạy quanh bờ ruộng Người đàn bà hớt hơ hớt hải đuổi theo Những mái nhà trà eng éc tiếng lợn kêu Báo hiệu mùa xuân đang đến
Con chó gặm miếng thịt chạy hổn hển Người đàn bà thục mạng đuổi sau Sáu đứa con nheo nhóc đứng nhìn nhau Bỗng khóc rỗng như thể ống gạo cuối cùng trong nồi bốc cháy
Con chó và người đàn bà chạy hết khóm ruộng thứ bảy Chợt sững lại nhìn nhau rưng rưng Hình như người đàn bà đang nghĩ điều gì đó rất mông lung Về những chuỗi ngày sâu thẳm Người đàn ông bạo bệnh đã đi xa lắm Mịt mù cát bụi trần gian Cái đài véc người đàn ông tha thiết giữ lại bán được tám mươi ngàn Mua con gà trống đón giao thừa giao thiếu Sáng ra chỉ còn cái lồng không Con chó vẫn gặm miếng thịt nhưng đuôi đã bắt đầu cong Hình như con chó cũng giằng xé nội tâm dằn dữ lắm Thành quả của một ngày chầu chực đằng đẵng…. Xóm nghèo đã lên đèn, khói bếp đã bắt đầu hương Người đàn bà và con chó đứng trong màn sương Mặt đồng khô cằn xơ xác rạ Gió thay mùa thổi vài cơn chướng giá Miếng thịt bảy lạng thâm tái tê….
|