|
Chải tóc (chùm thơ)
Chải tóc
Gội đầu bằng gió heo may Lược trăng em chải tóc mây cho trời Trăng tròn anh xẻ làm đôi Cài lên mái tóc một thời xuân xanh
Em ngồi chải tóc vào đêm Sợi vui rụng xuống sợi buồn còn treo Sợi dài chờ đợi cô liêu Sợi mong cắt ngắn như diều đứt dây Lời người hẹn ước còn đây Tóc xanh nay đã ken dày tóc sương
Em ngồi chải tóc vào đêm Sao không chải được tình em một lần
Hồn quê
Ta bước chậm trên đồng quê trở lại Với đò ngang con mắt của dòng sông Cánh buồm nâu chia nửa đôi dòng Gió vẫn thổi sao buồm không trở lại
Nắng vẫn rát miền không liếp cửa Mưa vẫn rơi bên ướt mẹ nằm Bụi mới phong dày hơi ấm cũ Phút giây chất đầy lên tháng năm
Ơi tháng giêng sao dài ngằn ngặt Che nồi cơm lưng mẹ xới bát con đầy Con cá đồng sâu nép mình trên đĩa cạn Bữa cơm toàn muối mặn với gừng cay
Quê ta ở hai miền gió ngược Lũ quét dưới chân bão rụng trên đầu Cha gom lửa ngày để hong đêm ướt Mẹ dìu con cây lúa dìu nhau
Cây gói mùa màng vào quả ngọt Mẹ gói nhọc nhằn vào tóc sương Em mở cách xa thành nhung nhớ Anh mở tuổi thơ thành quê hương
Xuân
Đông đang còn ngái ngủ Xuân đã đến bên thềm Lúa đang thì hỏi gió Én đã về chưa em?
Mưa phùn đang rắc phấn Treo trên hàng mi cong Môi xinh nở nụ hồng Hoa nở làm chi nữa?
Xuân của em rất khẽ Là lời yêu thoảng hương
Anh chờ xuân chẳng đến Xuân có đi lạc đường?
|