|
Thức giấc (chùm thơ)
Trương Quốc Huy
Thức giấc
Thức giấc, tiếng vọng từ nơi đâu xa lắm Ta đặt tên cho từng kỷ niệm mong manh từng sợi buồn...
Thức giấc, sau những cơn mộng mị dai dẳng Có giọt sương trầm mình vào nắng rồi hoá thành hư vô...
Thức giấc, bàn tay đẫm mồ hôi... Khô khốc tiếng ký ức pha lê vỡ trên nền hiện thực Ngoài ô cửa, con nhện tự vẫn bằng những sợi tơ...
Quên
Mênh mông nỗi buồn Thấp thoáng những đôi mắt tựa hoa mimosa trong một chiều nhạt nắng Chạng vạng anh và em!... Lập loè những ánh nến ngoài vườn Nhoè nhoẹt những sắc màu của gió Nức nở tiếng cười!... Ký ức trở mình nứt nẻ Rêu mọc lên từ những dấu giày...
Bất chợt
Bất chợt nắng Bất chợt mưa Bất chợt ta... trong một ngày lặng gió Thao thức mãi những nỗi niềm đa cảm Có những bước chân sao chẳng thấy trở về?...
Bất chợt chiều Bất chợt bỗng hanh hao Bất chợt mây... tan ra thành hoài niệm Bất chợt khóc Bất chợt cười vô cớ Bất chợt trầm mình trong... một sắc phù dung
Bất chợt trắng Bất chợt vàng Bất chợt mùa... dâng bốn bề nỗi nhớ Còn cháy mãi ánh mắt ai phương ấy Đồng vọng với tình nghe vị tím hoàng hôn!...
|