|
Ca dao cho mẹ
Tằng A Tài
“À ơi, chiếc lá trên cành Con trăng chải tóc trên mành đêm nâu Bố đi miết nẻo rừng sâu Mẹ xâu nỗi đất, mẹ khâu niềm trời”
“À ơi, sợi gió mồ côi Cuống sông bóng lạnh khép đôi bắp hè Mẹ ngồi câu một bóng tre Chiều hôm đớp gãy giấc khuya hãi hùng”
“À ơi, thăm thẳm mịt mùng Bốn bề sương vịn, tứ phương gió lùa”
“À ơi, nắng goá trời thưa Mẹ tôi sắm sấm về mưa hội làng Con cò mỏi đậu cành ngang Con cuông cuốc gáy bờ hoang… giật mình”
Ruộng
Khát khao sinh sôi như rêu xanh đá biếc bầu trời Tôi vượt hạn vượt cơn hanh mặt nẻ Sau nắng cháy là mưa và dĩ nhiên tôi sẽ Tỉnh giấc máu hồng phơn phớn những chồi non
Tôi biết người nông dân lam lũ cuộc sinh tồn Mỗi khi bầu trời rỗng hoác cơn mưa họ thường tụng khấn Sổ nỗi niềm lầm than vào số phận Trời vẫn dửng dưng tàn nhẫn đến rùng mình
Không phải nhờ bàn tay bác học cải tử hoàn sinh Cũng không phải do cao xanh tận thấu Người nông dân thương tôi sớm chiều tiếp máu Từ đáy thung kia, nhẫn nại, ngày ngày
Giờ tôi du dương khúc hát xum vầy Bài ca bông lúa vàng hươm mùa chín rộ Hạnh phúc mỏng tang như hơi thở Nhưng thường trực trong tôi từ lúc chào đời Lúc mồ hôi người nông dân mặn thấm thịt da tôi. Về đi anh
Về đi anh
Con đường mưa dẻo dính Tháng Ba quê mình chùng chình hơi sương Anh có nhớ ruộng bậc thang đá sỏi Mùa này nước xối lở bờ mương
Tiếng chim say nắng gió dọc ven rừng Cào cào đỏ xanh say sưa giã gạo Mê mải quá chuồn chuồn quên báo bão Yêu nhịp chày thiếu nữ nhớ về anh
Tháng Ba mình con nước thức năm canh Ngong ngóng chờ là mắt mẹ nương gió Về đi anh, cây rừng im lá ngủ Giấc mơ này ru đủ chín nhớ mười mong
Câu Sán Cố quê mình để hát đợi hát thương Trong đêm hội lửa rừng reo lơi lả Má em hồng nghiêng nghiêng cành lá Chén Lẩu Nà say khướt những lời ca.
Anh về đi! Sáng lắm ánh trăng ngà Và trong lắm tiếng gà trưa quạt nắng Con đường xưa đặc màu thơ ấu trắng Buổi mõ trâu về khua lắng cả thôn xa.
Anh đi về Cho kịp gió tháng Ba Cơn gió nổi từ bốn mùa năm trước Ngào thơm quá làm sao em tĩnh được Về đi anh!
|