|
Suy diễn (chùm thơ)
Chu Thị Thơm
Suy diễn
Chỉ có gió và trăng chỉ có mây và suối sự bình yên giữa cuộc đời bặm bụi trong lành như thể giấc mơ...
Chỉ có mái nhà tranh chất chứa những giấc mơ hạnh phúc nơi nỗi buồn để sau lưng vội vã nơi bình minh về ta nâng trọn trên tay... Chỉ có anh và em cùng những điệu nhạc du dương của thiên thần lạc bước đón ta là sự tinh khôi của đất trời và nồng nàn của tình yêu nhen lửa Chỉ có những vần thơ ngơ ngẩn hát những cung đàn hạnh phúc nơi neo đậu niềm tin từng phút mơ cùng biển khát gió và trăng... Nhưng anh không là cuộc đời của mơ ước mây trăng không là ban mai cho những câu thơ ấm lại sự suy diễn vội vàng vụng dại nơi cuối trời không có gió và anh… Lô gich Một và hai ba và bốn... luỹ thừa những con số lặng câm... Anh đặt một niềm tin một giấc mơ vào tay người đàn bà ngỡ yêu anh đến thế nhưng cuối cùng người ấy đã ra đi... Một giấc mơ một niềm tin trao cho người đàn bà tưởng được anh yêu như thể cuối cùng người ấy cũng ra đi... Niềm tin vội gửi trao ước mơ vội gửi trao vì những lý do không có thật
Đoạn trường Tẩy - xóa Dọc - ngang… Chiều nay có một người đàn ông ngẩn ngơ vụng về sắp chữ những nguyên âm, phụ âm, với sắc, huyền, hỏi, ngã… ngổn ngang nhân tình thế sự… Không phải một rồi hai ba và bốn… và hoán vị đặt tên theo quy luật thật - giả đúng - sai lô gich cuối cùng là tất cả những gì phi lô gich...
Tưởng chừng
Tưởng chừng trong những bông hoa cũng biết hát lời của gió tưởng chừng trong những giấc mơ không thể khép lời yêu vụng dại
tưởng chừng nơi cuối con đường anh sẽ là người mê mải du ca
tưởng chừng trong mỗi khúc ru quặn thắt nỗi niềm nhân thế tưởng chừng cuộc đời dâu bể chuông đời vọng giữa thinh không tưởng chừng sau mưa là nắng niềm vui gội sạch nỗi buồn... tưởng chừng cơn bão đời trong em đã nổi
ai ngờ cơn gió thoảng qua...
|