|
Mùa xuân gõ cửa
Mai Hữu Phước
Mùa xuân gõ cửa
Mắt ai màu nhung êm Nhìn nắng rơi bên thềm. Mùa xuân về gõ cửa Tiếng chim hờ quen tên.
Mưa đan từng sợi nhỏ Gió so làn tóc mây, Áo xanh màu nhung nhớ Ngẩn ngơ hồn đêm vây.
Tay ngà nâng phiến lá Cánh hoa vàng mong manh, Làn môi hờ ngây ngất Đắm say dòng thư xanh.
Em như mùa xuân chín Anh nghe lòng tha phương. Tình nào như mây trắng Bao nhiêu là tơ vương...
Xuân lại về gõ cửa Em reo mừng xuân tươi, Gã khờ năm xưa ấy Bên em chừ yên vui.
Tương tư xuân
Xuân đã về chưa? Mưa vẫn rơi Bên hiên thiếu nữ ngước trông trời Dáng huyền như thể Xuân hừng chín E ấp lan hồng thẹn cả thôi!
Xuân đã về chưa nắng ấm ơi, Mầm xanh cây cỏ nghẹn muôn chồi Cớ sao Đông lạnh chưa tàn sớm? Để bướm vô tình lượn mãi thôi.
Xuân đã về chưa? gió thổi hây Bâng khuâng Xuân ý nhẹ dâng đầy Bước chân gầy guộc ai qua ngõ Như thấy mùa Xuân chợt đến đây
Dịu dàng xuân
Nắng trải xuân vàng khắp núi sông Ý xuân nao nức giục trong lòng, Mưa xuân đan nhẹ trên bờ tóc Em chút mơ màng tiễn gió đông.
Gió nhẹ đùa trên tóc em vui Vườn xanh thanh thoát nụ em cười, Anh xin gom sắc mùa xuân lại Cho rạng ngời em nét thắm tươi.
Em bước bên xuân rất dịu dàng Cánh mềm én lượn chở mùa sang, Mai vàng đơm nụ chờ khoe sắc Em để mùa xuân anh xốn xang!
|