|
Người đàn bà bán cá (chùm thơ)
Vũ Anh Vũ
Người đàn bà bán cá
Người đàn bà bán cá Trên phố chợ Vảy bám vào tay như mắc nợ Mỗi nợ đời nợ mình
Người đàn bà dậy từ trước bình minh Trên vai sờn nỗi buồn quang gánh Phố thị dường như lảng tránh Cái bốc mùi tanh tưởi mồ hôi
Mẹt cá mang linh hồn của biển khơi Vắt sữa nuôi người Vậy mà có những khi mang những nụ cười Những mặc cả Cái giá của nỗi nhọc nhằn là đồng tiền kiếm dễ mười mươi
Người đàn bà chẳng thể nào cười Cho dù có lời nơi mẹt cá Trong mắt người đàn bà Xa xăm nỗi vọng buồn biển cả Vẩy cá Bám chắc nịch thời gian
Bước quên
Thềm rêu xanh... bật tiếng mùa Nắng buồn se sợi... thêu thùa lời xưa Vườn rơi dăm trái cau thừa Chờ em... trầu cũng lỡ mùa thương nhau
Vẫn mầu nắng cũ vương mây Nhưng cô đơn đã trĩu gầy bờ vai Vườn xưa rêu phủ dấu hài Lá so chiều gió mà phai rớt ngày
Em ngày xưa cũ... nay đâu Mà lời ru trẻ... vương câu ngập ngừng Tiếc thời con gái... xuân chùng Để giờ lối cũ... bước chừng về quên
Lỡ ...
Mặc lòng gió thốc quật thu Đau từng đợt lá... cô vu mắt buồn Em ngồi đan vá cơn nguồn Mong manh tấm nhớ sưởi hồn đang run
Nhạt màu tóc chẳng còn mun Ngày vương bao nắng em vun bao sầu Bài ru con trẻ chìm sâu Thôi em cũng lỡ... sông sâu... đò chiều
|