|
Tự khúc ban mai (chùm thơ)
Tự khúc ban mai
Thân thể em rạng ngời tinh khôi chảy từ hố đêm thẳm sâu khơi nguồn đôi mắt đen láy chảy qua khuôn ngực phập phồng và chiếc rốn lặng im hình thành những cơn lốc xoáy
bầu trời không hẹn nắng lửa bão ngủ yên những cơn gió thổi êm đềm qua tóc mây rụt rè, bao dung bay về phía chân trời nơi chiếc lò gốm mở cánh cửa tro than anh cúi xuống chiếc bình đất nung ngợi ca đất sét, nước và lửa ngợi ca thân thể em rạng ngời tinh khôi chảy từ hố đêm thẳm sâu.
Ngày đẹp
Xin hãy quy tụ ánh sáng nơi nàng để thân thể nàng như sóng cát uốn lượn để đôi chân màu đồng hun duỗi ra chạm biển làm sóng rạo rực va vào mạn con tàu không biết đang chờ cập bến hay sắp sửa một cuộc hành trình mới. Xin hãy quy tụ nơi nàng mồ hôi, những hạt cát lấm tấm trên vầng trán ngọn gió mặn mòi sẽ lau khô và cái nóng của mùa hè làm ướt đẫm nàng khoan khoái nhìn bầu trời trong xanh cảm ơn ngày đẹp. Có thể ngày mai nàng sẽ bị sóng cuốn trôi không ai nhận ra nàng trong hàng nghìn thân thể bị vùi trong đổ nát có thể trong đó có anh có tôi xin hãy quy tụ ánh sáng nơi nàng vì hôm nay biển đẹp như giấc mơ tôi thường gặp.
Khúc lưu đày của hạt bụi
Tôi là gì giữa một hư vô với trái đất này tôi là hạt bụi nếu một hôm tình cờ tôi trượt trên dốc đời và thế là tôi...
Nhưng mỗi ngày mặt trời vẫn đỏ mỗi ngày tôi bỡ ngỡ bàn chân mỗi ngày vẫn mỗi ngày cơn khát vẫn hoa quỳnh vẫn những chồi xinh trái tim vẫn mỗi ngày địa chấn nghìn độ richter nghiêng một phía em vẫn thiên thạch nhằm đường bay trái đất triệu big bang sẽ nổ một lần cả vũ trụ sẽ bùng lên rực rỡ và em - tôi chớp - cháy - chảy vào nhau.
Tôi lơ mơ quên hạt bụi mình một hạt bụi chợt thấy mình vũ trụ một vũ trụ chợt thấy mình nhỏ bé trong âm thầm dìu dịu một hương bay sợi tóc em dài đến mốt đến mai đến vô tận của khoảng trời lăng lắc tay tôi với dài theo sợi tóc vấp một mặt trời ở cuối sợi tóc kia hai vì sao con mắt cháy vầng trăng tôi tan biến bỗng trở về hạt bụi và từ đấy trong muôn ngàn tinh tú tôi bơ vơ hát khúc lưu đày nghìn năm sau hạt bụi còn bay.
|