|
Giấc mơ mùa thu... (chùm thơ)
Nhật Minh
Con đường nắng vàng dẫn tôi trở về tuổi thơ Gom những túi phồng căng quà quê Đựng trong lồng ngực vẹn tròn lời ru của Nội Tiếng đàn của Cha Và màu nâu hình luống đất vừa lật nghiêng dáng mẹ
Giấc mơ mùa thu...
Trong giấc mơ Tiếng lá trở mình rất lạ Những búp tay ngọc lan vươn lên tóc mềm Một ánh mắt Rất nhẹ lướt qua như sợ làm đau ngọn nến Mùa thu thì thào lời yêu...
Trong giấc mơ Chúng ta vùi mình xuống lá khô ngọt lịm Bò chằn chẵn như chú sâu hồn nhiên Lần trở về với đất Như đứa trẻ tò mò tìm theo hạt nâu tròn nối đuôi nhau tít tắp Những cuộc chơi bé thơ sắp hàng gọi ánh mắt ta tinh nghịch.
Cả dòng suối trong veo kia Vô tình thôi đã mang đến mùa thu một món quà mới Đó là những bạn cá vảy vàng có đuôi dài tha thướt Tung tăng đuổi nhau ngược lại thác nguồn Những chú cá không biết buồn Chúng đang tìm xem làm sao để không bị bỏ rớt lại phía sau...
Trong giấc mơ... Mùa thu vọng lên những tiếng vang Không phải bởi đàn chim vừa thức giấc Mà sâu lắm từ bàn tay hồn nhiên của gió đã âm thầm làm run nhẹ trái tim...
Con đường nắng vàng
Trên con đường nắng vàng Không một gợn gió Những chú chim nhỏ đu mình reo mừng ngày mới Nhẹ thênh tôi tung tăng
Nỗi buồn đã ngủ yên trong câu thơ đêm qua Tôi và thơ, đôi bạn biết rõ về nhau Rất rõ Như tiếng nhạc vang lên trên những phím tay Và môi cười gọi mời lời ca ban mai Đang dệt nên những ước mơ mới cho lũ trẻ
Con đường nắng vàng dẫn tôi trở về tuổi thơ Gom những túi phồng căng quà quê Đựng trong lồng ngực vẹn tròn lời ru của Nội Tiếng đàn của Cha Và màu nâu hình luống đất vừa lật nghiêng dáng mẹ
Con đường nắng vàng vẫn đưa tôi đi Qua những trở trăn tháng ngày Bằng ánh mắt trong veo dế mèn
Bình minh...
Rón rén những giọt nắng thắp mặt sông trinh nguyên Trên cây cầu độc thân rộn ràng tiếng đàn ai đó bỏ quên từ đêm trước Trải dài khắp mặt sóng những vì sao còn ngủ quên bắt đầu trở mình.
Ở nơi không một tiếng ồn Tất thảy âm thanh đều vẹn nét nghĩa Tiếng chim Chèo Bẻo trong veo như chưa từng tự do hơn Tiếng gió trên hàng thông còn nguyên sơ câu chuyện về mùa đông năm trước Và run rẩy dưới lớp đất mới tiếng rezz... rezzz, rất nhẹ của chú dế mới chào đời...
Những trở trăn về cái chết và nỗi tuyệt vọng trở nên vô nghĩa Khi tất cả các mầm lộc cùng reo vui những khuông đất rực rỡ khoe mình áo mới Cả những mái nhà Cũng tước bỏ bộ mặt xám đen màn đêm Từ những vệt xước thời gian trên màu ngói, đang sáng lên một hơi thở mới.
|