|
Đàn một khúc trăng chảy tràn mắt ướt (chùm thơ)
Có thể nào nói hết tâm tư không? Khi vầng trăng mơn mởn phả vào ngực mùa màng Nơi cỏ xanh hổn hển mê man khuy áo ngực ước vọng còn thơm phủ gió cuối đường non
Đêm ở làng nghe châu chấu ăn đêm Đàn một khúc rụng mặt trời quá lứa Mùa đông đâu sắp qua? Với phập phồng khát vọng Và sự tồn tại mùa sinh nở côn trùng tự do của giống nòi
Con người thật lạ Cứ xếp từng chồng ký ức Nơi không ai đến mua Nơi trà trộn những buồn vui thân phận người Để ảo tưởng bắt đầu đẻ trứng Nuôi người qua cơn khát thoả mộng Chiêm bao
Ngày trốn đi đâu Đêm gió trăng lạ mọc cánh lãng du Ngây ngất miền ta chuyển động
Đàn một khúc Rung ống xương tủi hờn quá khứ mắt đẫm sương đêm Trăng chảy loang trên cỏ Lời thề Rơi
Sinh nhật 2007
Nhớ
Gió hát tặng thu khúc rì rào những vạt cỏ gianh lẫn với hương trăng mơ màng đổ từ môi anh tới ngực em Dưới chân đồi Những khuôn mặt người làng như những quả dứa ma Con mắt khép hờ Và nhếch môi lòng buồn rũ rượi
Có thể bắt đầu từ chiều buồn vời vợi Con dế ri ri hoá kiếp về trời Hồn ẩn vào đất đai, hồn nhuộm màu trái chín Khúc đàn buông gió cuốn đem đi
Em ngụy trang lòng mình bằng son môi phố phường chật chội Để chẳng lẻ đôi trong tim nỗi nhớ vạt cỏ gianh Có anh lời nguyền
Sinh nhật 2007
Đêm muộn
Em sợ không qua nghĩa địa mùa này Nông sâu bước chân anh tìm em Giữa bồng bông cỏ dại
Đêm hoá tháng ngày rong chơi những đồng vọng cũ kỹ không mùa Không đợi chờ thêm một phân nào nữa cho con chim trốn rét về muộn Ta nhảy điệu tango với gió xuân ào về u ám Thôi thì giã từ lộc non
Có khóc được không hỡi tháng ngày tội nghiệp? Trên con đường giật lùi Mộng liêu trai Mưa buồn con gái
Có đêm nay đom đóm bay lập loè Mộng tràn và rụng đêm cuối tháng Trong đám lá trầu xanh có nhện giăng tơ Ta cắt dây quả chuông trên bậc thang gỗ
Hỏi người đang yêu Nỗi nhớ
Nhớ Là oằn mình trong cơn khát, ngồi nối tơ hồng đứt giữa những mảnh đông Là đêm hoang vu sương ậm ì trong cỏ hoa tưng bừng cái mới Là tiếng ve già khản đặc lời ca không ru nổi mùa hạ bình yên giữa hừng hừng sắc đỏ là dịu dàng trong lá hoe vàng rơi xao xác dọc đường con đường nứt hoác nỗi buồn
Đêm nghĩa trang rợn một bàn tay đi lang thang đi đến đâu lửa đỏ Bàn tay khóc Nhớ đau Đêm địa đàng trái cấm Địa đàng
|