|
Dọc sông Ô (chùm thơ)
Gửi ngày 31 tháng 5
Không phải trốn chạy thêm nữa sinh ra để đi xuyên qua sự hồ nghi Bước chân không bao giờ đi vừa những đôi hài bước chân bao giờ cũng vội Bước chân không phải gót sen hồng bước chân một ngày kia đã tới trước mặt người đàn ông mỉm cười!
Trước mặt người đàn ông là những ngọn đồi Ngày 31 tháng 5 quá ngắn ngủi, nhiều nắng Thiêu rụi đôi mắt đen huyền Hun chảy giấc mơ kéo dài Hủy diệt tháng ngày chờ đợi
Người đàn ông đi để lại hoa hồng trong những câu thơ đóng dấu khế tự trong đó, rất nhiều đất đai cùng bản đồ kho báu. Một khúc sông một mái chèo một rặng cây một ngôi làng một khu vườn một chùm quả chín một cánh chim một tiếng kêu của súc vật… Một con đường một lối rẽ một căn nhà một khép cửa một bếp lửa một nơi trưa nằm xuống đã che bớt sáng...
Nơi hơi thở rộn lên trở về từ ban mai ra đi của những cánh đồng Không phải trốn chạy thêm nữa Ngày 31 tháng 5 quá ngắn ngủi và nhiều nắng…
Rồi đêm tối sẽ trùm phủ tấm chăn đơn lên giấc ngủ dài lâu của những ngọn đồi Một ngôi sao sẽ cất tiếng hát lấp lánh Gịọng hát này chỉ có thể cảm thấy được khi ngụp lặn thật sâu tận đáy đầm hồ...
Gần sáng những bông súng nở Những đốm lửa nhóm trên mặt nước đón chào ngày đầu tiên khai sinh tháng Sáu
(Viết hôm sinh nhật 2007)
Dọc sông Ô Tặng Vương ngày tiễn cha
Cỏ hết buồn dọc sông Ô Đêm lẻ Sao mờ Sương loang Ruộng ngô
Đêm không ngủ Hành khúc khèn dế Ếch tiễn khóc một người Buổi sáng ra về Thinh lặng
Đã gác mái Hè Con đường con đường Tìm về cha mẹ Tìm người Hôm sương Năm… năm… năm… năm… Vương tơ vương mành Vương tình vương tội Vương vội vương vàng Vương vào tơ lửa Đi về đi về đi về…
(Phú Thọ đêm 15/4/07)
Nhận thức
Đôi mắt mở lần đầu tiên chưa nhận thức được về đôi mắt Nhưng có thể nhận thức hơi thở Và cơn khát sữa Chảy ướt rượt vạt áo Những trưa hè chầm chậm ra đi Những ngón tay non mọc lên rất đẹp Những chiếc móng mềm trong suốt Mẹ cắn dịu dàng bằng những chiếc răng Môi mẹ dịu dàng thơm tho Những nụ hôn vội vàng hấp tấp Khước từ tẻ nhạt Hôm sau những bông hoa đã nở trong tất cả những khu vườn Ngập tràn im lặng Nắng toả vàng nơi những ngọn xa
Nụ cười đầu tiên chưa nhận thức được về nụ cười Nhưng có thể nhận thức được về lời ru Và cơn khát âm giọng nói Phong toả khoảng không bảo vệ Những đêm hè chầm chậm ra đi Những bước chân đầu tiên rất đẹp Những bước chân ngã lên ngã xuống Mẹ đỡ dịu dàng bằng những ngón tay Tay mẹ dịu dàng nương tựa Đã ngã vào miền hơi thở của bão Khước từ lạnh lẽo Mùa đã vun lá rụng trong tất cả những khu vườn Ngập tràn im lặng Trăng đã về nơi những ngọn xa
Lời nói đầu tiên chưa nhận thức được về lời nói Nhưng có thể nhận thức về con đường Và bí ẩn bắt đầu như thế Và từng ngày lui tới đầy lên Những mùa Hè ra đi và trở lại Những hàng cây tự chép sử cho mình Và những mùa bão đến Quật liên hồi trong đêm tối và mưa…
(Viết hồi tháng Bảy)
|