|
Tôi... (chùm thơ)
Tôi...
Tôi nhốt tôi vào Ánh sáng Bóng đêm hóa dòng sông Chảy tràn mặt đất Nơi con đường bị lấp Gồ ghề những gương mặt người
Tôi nhốt tôi vào Bóng đêm Ánh sáng hóa con thuyền Trôi vào cửa mặt trời Linh hồn rừng cây nhảy múa Lần đầu tự do dạo chơi
Tôi nhốt Ánh sáng và Bóng đêm vào nhau Một tôi bao la cưỡi thuyền vượt sóng Nở hoa trên thân xác Trọn vẹn hai sắc màu...
Cuộc sắp đặt...
Thời gian cứa vào cột mốc những nhát sắc Mỗi tháng, mỗi ngày trở nặng tiếng thở dài Đời người lẳng lặng đi về cột mốc Bằng đôi chân tật nguyền...
Bánh xe ì ạch kéo lết kỷ niệm khô cóng Cánh rừng ầm ào đổ rũ vào tương lai khói bụi Bóng người dắt nhau lên giàn tự thiêu Thời gian vỡ không khốc những ngón tay dài...
Trong ánh vằng vặc trăng khóc than Đôi mắt của con ngời lên phục sinh Cơn mê hoảng cầm đuôi con mắt Kéo xệch ta xuống hoang tàn...
Cuộc trả nợ đã dần đến đích Những linh hồn vọt lên từ miệng núi lửa Thay thế thân xác trị vì Trên mặt đất chia làm hai mảnh Mặt trời xám tro và bóng chết dưới dòng
Cựa lên những mầm sống Dưới vết bánh xe tì chặt niềm tin Tạo vật khởi hành cuộc sắp đặt mới Bằng bàn tay của những linh hồn...
Nghĩ...
Chiều một mình Chiếc cầu thang không nối được tới trời Dẫn ta trở lên trở xuống Những gương mặt va nhau nhăn nhúm Không khí bóp nghẹt lồng ngực những nhát thở gấp
Không hình dung được sự mơ hồ đang dềnh lên Có bàn tay vừa đánh cắp trái tim ta khi nó đi dạo Những con chữ sổ lồng không hàng lối Đổ ập vào thinh không một tiếng ve
Chiều một mình Chiếc cầu thang dẫn ra lối thoát đã mở Nhưng cánh cửa vẫn đóng chặt như tư duy Không thể dịch chuyển ánh sáng trên đầu Và trên những ngón tay khát nước đang hát Những câu kinh cầu mưa...
Không hình dung được mình Bởi tất cả đã bay lên như ánh sáng Những ngón tay đã hóa thành đôi cánh Ánh mắt cũng chan hòa màu sáng trắng bí ẩn Ta thấy ta một mình giữa vô cùng...
|