|
Nghĩ giữa bình minh bùn lầy (chùm thơ)
Nghĩ giữa bình minh bùn lầy
Viết thay anh
Hoa sen hé mặt nuớc chân mây bình minh bùn lầy nhụy vàng phơi cánh bung ra mấy dặm mặt trời lấp lóa
anh không dám nghĩ chạm vào bờ mộng mị của búp mà hương vẫn choàng lên bộ ngực vĩ đại của đất run rẩy những vùng nhạy cảm không tên
Hoa sen Em chẳng cần lồ lộ khoe những vòng eo nhan sắc những cái mũi phập phồng tục lụy không thể ngửi cái tinh khiết làn hương em những bàn tay cáu bẩn, những đôi mắt tham dâm rồi sẽ làm trầy sướt cánh khói xanh không tì vết
Hoa sen Em Anh nhất định làm vốc bùn khờ dại canh giữ em trong bí ẩn của mọi ngày bí ẩn của thanh tân đắm đuối của thơm hương nguồn cội mặc kệ những đôi mắt trắng dã cuộc đời gán cho vốc bùn anh nhỏ nhen…
Tháng 5/2007
Tháng Chạp mềm rười rượi
Viết tặng qt
nỗi nhớ thắc thỏm cháy nhưng nhức tháng năm loáng thoáng áo anh mưa dầm hạt nhỏ hoa sen xanh ngậm môi em bồng bềnh một vùng nhụy u hương bỏ ngỏ mở chiêm bao nở bát ngát thời gian cà phê đen hay lam chảy giọt giọt vào hồn em ngọt ngọt
nỗi nhớ cứ quặn mình đau không có bến trăng chỉ một vùng mưa ẩm ướt phố chợ lang thang mùa đông lướt thướt trùm kín tôi những ý nghĩ giàn giụa mưa rơi mưa rơi hun hút lạnh lạnh môi lạnh lạnh buốt cánh đồng tôi căng no hy vọng mùa yêu
nỗi nhớ cứ trở dạ choáng ngợp biếng lười nụ hôn cỏ may níu em về tháng chạp mềm rười rượi đánh thức mấy độ u trầm hổn hển chòng chành lời ca lêu bêu nỗi buồn chới với tình môi gọi mặt trời xuân…
Quảng Trị 6/1/2007
Rưng rưng những vệt răng
Cho q.t
quẫy đạp ban mai lấm lem mưa bụi mươn mướt trắng sương quấn cổ nỗi buồn khản giọng vô hồi nỗi ngọt ngào nghẹn ứ chảy đẫm con đường ướt cả cơn giông
khúc phiêu linh nồng nã trùm em mê mệt linh cảm chia lìa xé vụn cả vần thơ Thành Cổ mai xa nụ hôn dờn dợn ngợp cánh tay trần choàng xiết những cơn mơ
xô lệch bình minh xô lệch những nghiêng chiều xơ xác em chở mùa đông qua mấy dặm tình yêu bầu vú nõn rưng rưng những vệt răng sâu hoắm gót quay đi rồi lệ mi nhòe rong rêu…
|